Tôi ngồi đây, gõ lạch cạch trên bàn phím, nghĩ về chuyện đàn ông và đàn bà, về cái cách mà thế giới này vận hành dựa trên sự khác biệt giữa hai giống loài kỳ lạ này. Có một triết gia tên Arthur Schopenhauer từng nói rằng giữa đàn ông với nhau thì chỉ có sự thờ ơ, nhưng giữa đàn bà với nhau thì là cả một cuộc chiến. Nghe thì hơi căng, nhưng nếu ngẫm kỹ, ông ấy có lý ở một góc độ nào đó. Đàn ông, chúng tôi bận rộn với việc xây dựng thế giới, còn đàn bà, các chị em dường như tập trung vào việc giữ cho thế giới ấy đầy drama và cảm xúc.
Đàn ông xây văn minh, đàn bà xây tổ ấm
Hãy tưởng tượng thế giới như một công trường khổng lồ. Đàn ông chúng tôi là những kỹ sư, kiến trúc sư, thợ xây, ngày ngày hì hục dựng nên những tòa nhà chọc trời, những cây cầu vĩ đại, hay thậm chí là những phát minh làm thay đổi cả nhân loại. Từ cái bóng đèn của Edison đến cái tên lửa của Elon Musk, tất cả đều là sản phẩm của sự sáng tạo và tham vọng nam tính. Văn minh, nói trắng ra, là sân chơi của đàn ông. Không phải vì đàn bà không giỏi, mà vì các chị em có một sứ mệnh khác, gần gũi hơn, ấm áp hơn: giữ cho cái tổ ấm gia đình luôn đỏ lửa.
Đàn ông chúng tôi, ai cũng có một sứ mệnh. Người thì muốn làm tỷ phú, người thì muốn viết một cuốn sách để đời, người thì chỉ đơn giản là mở một quán cà phê nhỏ để chill với bạn bè. Dù lớn hay nhỏ, sứ mệnh ấy luôn vượt ra ngoài bốn bức tường của căn nhà. Trong khi đó, với đàn bà, gia đình là trung tâm của vũ trụ. Một người phụ nữ có chồng, có con, với họ, đó là đỉnh cao của sự thành công. Họ chẳng cần phải leo lên đỉnh Everest hay phát minh ra trí tuệ nhân tạo. Chỉ cần cái tổ ấm của họ êm đềm, họ đã hoàn thành sứ mệnh.
Điều này không có nghĩa là đàn ông chúng tôi không coi trọng gia đình. Có chứ! Nhưng gia đình chỉ là một mảnh ghép trong bức tranh lớn hơn của đời chúng tôi. Chúng tôi không sống để yêu, để cưới, để đẻ. Chúng tôi sống để tạo ra thứ gì đó, để lại dấu ấn trong thế giới này. Một người đàn ông chỉ có vợ con mà không có sự nghiệp, không có thành tựu, thường sẽ cảm thấy đời mình thiếu thiếu. Còn một người phụ nữ, chỉ cần có chồng con, đã thấy đời mình trọn vẹn. Khác nhau thế đấy!
Đàn ông không được phép chơi an toàn
Đàn bà, nói thế nào nhỉ, họ chơi an toàn là được. Một người phụ nữ lấy được chồng tốt, sinh được vài đứa con, thế là xã hội vỗ tay khen: Chị này đỉnh thật! Nhưng đàn ông thì khác. Một anh chàng chỉ biết cưới vợ, đẻ con, rồi sống một cuộc đời bình bình, không ai gọi đó là thành công cả. Đàn ông mà không có tham vọng, không có sứ mệnh, không dám mạo hiểm, thì coi như thất bại. Chúng tôi phải lao ra ngoài kia, đối mặt với gió sương, với thất bại, với những đêm thức trắng để hoàn thành deadline. Chỉ khi chúng tôi làm được điều gì đó đáng kể, chúng tôi mới cảm thấy mình xứng đáng với cái danh đàn ông.
Còn đàn bà, họ có một siêu năng lực đặc biệt: chọn lựa. Vì đàn ông chúng tôi, nói thật, ham muốn nhiều hơn, nên các chị em có quyền ngồi đó, thong dong lựa chọn. Nhưng đừng tưởng họ không cần chúng tôi. Họ rất cần ! Cần sự bảo vệ, cần sự che chở, cần một bờ vai để dựa vào. Chỉ là họ khéo léo che giấu cái sự cần ấy bằng vẻ ngoài thờ ơ. Đàn bà giống như một nhà đầu tư thông minh, biết chọn cổ phiếu tốt để rót vốn. Và cổ phiếu tốt nhất, trong mắt họ, chính là một người đàn ông mạnh mẽ, thành công, đáng tin cậy.
Đàn ông không nên quỵ lụy tình yêu
Tôi nói thật, đàn ông mà đặt tình yêu lên trên hết thảy, kiểu như sống chết vì một người phụ nữ, thì sớm muộn cũng toang. Không phải vì tình yêu không quan trọng, mà vì nó không phải là tất cả. Đàn ông chúng tôi cần một sứ mệnh lớn hơn, một thứ gì đó để theo đuổi, để cống hiến. Một người đàn ông yêu vợ cuồng nhiệt, suốt ngày quấn quýt bên cô ấy, nghe thì lãng mạn, nhưng lâu dần, chính người vợ sẽ chán. Cô ấy sẽ nghĩ: “Anh này sao mà nhạt thế, chẳng có gì thú vị ngoài việc bám lấy tôi.“
Ngược lại, một người đàn ông bận rộn với công việc, với đam mê, lại có sức hút kỳ lạ. Các chị em có thể sẽ càu nhàu, bảo rằng anh không quan tâm em, anh chỉ biết công việc. Nhưng sâu thẳm trong lòng, họ lại khao khát được ở bên một người đàn ông như thế. Một người đàn ông có mục tiêu, có chí hướng, luôn khiến họ phải chạy theo, phải cố gắng để xứng đáng. Còn một anh chàng suốt ngày chỉ biết làm vừa lòng vợ, sớm muộn cũng bị coi là thiếu tham vọng.
Đàn bà thì khác. Với họ, người đàn ông chính là sứ mệnh. Họ không cần phải chinh phục cả thế giới, chỉ cần chinh phục được một người đàn ông tốt là đủ. Họ sẽ làm mọi cách để giữ anh ta, từ nấu ăn ngon, chăm sóc chu đáo, cho đến việc… càm ràm một chút cho đời thêm thi vị. Nhưng đừng hiểu lầm, họ không thao túng hay xấu tính đâu. Đó chỉ là bản năng của họ, như cách đàn ông chúng tôi thích xây dựng và sáng tạo.
Tình yêu là một canh bạc
Yêu một người phụ nữ, nói thật, là một canh bạc lớn đối với đàn ông. Phụ nữ, họ cảm xúc lắm, nên đôi khi hơi… mệt. Họ nhạy cảm, dễ bất an, thích làm quá lên vì những chuyện nhỏ nhặt. Hôm nay bạn quên trả lời tin nhắn, mai họ đã tưởng tượng ra cả một bộ phim bạn ngoại tình. Đàn ông chúng tôi, nếu muốn yêu, phải học cách chọn lọc. Không phải cô nào cũng xứng đáng để mình hy sinh thời gian, công sức, và cả một chút tự do.
Một người phụ nữ tốt, theo tôi, là người không chỉ đòi hỏi mà còn biết hỗ trợ. Cô ấy không nên là cái neo kéo bạn xuống, mà phải là người tiếp thêm nhiên liệu cho con tàu cuộc đời bạn. Nhưng nói thật, tìm được một người như thế không dễ. Nhiều cô gái, họ chỉ muốn bạn đáp ứng mọi nhu cầu của họ, từ tiền bạc, thời gian, đến cả sự chú ý. Nếu bạn không giữ được ranh giới, không biết bảo vệ không gian riêng của mình, thì sớm muộn bạn sẽ kiệt sức.
Tình yêu, vì thế, là một sự đánh đổi. Bạn phải từ bỏ một chút tự do để làm cô ấy vui. Nhưng nếu cái giá phải trả quá đắt, nếu cô ấy khiến bạn mệt mỏi hơn là hạnh phúc, thì hãy cân nhắc lại. Một người phụ nữ đáng giá là người không chỉ xinh đẹp, mà còn thú vị, ít drama, và biết cùng bạn xây dựng một mối quan hệ cân bằng.
Đàn ông độc thân, đàn bà độc thân
Cuối cùng, hãy nói về chuyện độc thân. Với đàn ông, độc thân không phải là thảm họa. Một anh chàng độc thân, nếu anh ta có sự nghiệp, có mục tiêu, thì chẳng ai phán xét cả. Thậm chí, nhiều anh còn thích thế, vì được tự do bay nhảy, không phải lo đáp ứng nhu cầu của ai. Chỉ khi nào anh ta còn trẻ, còn khao khát chứng tỏ bản thân, thì mới thấy độc thân là một áp lực. Nhưng qua cái tuổi ấy, đàn ông chúng tôi thường thoải mái hơn với việc một mình.
Còn đàn bà, ôi trời, độc thân với họ là một cơn ác mộng. Trong thế giới của các chị em, không có người yêu đồng nghĩa với việc bị tụt hạng. Họ sợ bị bạn bè nhìn bằng ánh mắt thương hại, sợ bị xã hội đánh giá là không đủ nữ tính. Với họ, lấy chồng, sinh con là sứ mệnh tối thượng. Nếu không đạt được, họ sẽ cảm thấy mình chưa trọn vẹn. Đó là lý do vì sao nhiều cô gái, dù không tìm được người đàn ông lý tưởng, vẫn quyết định làm mẹ đơn thân. Với họ, có con là cách để khẳng định bản thân, để cảm thấy mình là một người phụ nữ thực thụ.
Kết luận bằng một nụ cười
Nói tóm lại, đàn ông và đàn bà, chúng ta khác nhau như nước với lửa. Đàn ông chúng tôi sống để tạo ra, để chinh phục, để để lại dấu ấn. Đàn bà, các chị em sống để yêu, để chăm sóc, để làm cho thế giới này mềm mại hơn. Không ai hơn ai, chỉ là mỗi người có một sân chơi riêng. Vậy nên, nếu bạn là đàn ông, hãy cứ theo đuổi sứ mệnh của mình, đừng để tình yêu làm bạn lạc lối. Còn nếu bạn là đàn bà, hãy cứ yêu hết mình, nhưng đừng quên rằng bạn cũng xứng đáng với một người đàn ông biết trân trọng bạn.
Cuộc sống này, suy cho cùng, là một vở kịch hài. Chúng ta cứ yêu, cứ cãi, cứ hiểu lầm nhau, nhưng rồi cũng sẽ tìm được cách để sống chung. Vậy nên, cứ bình tĩnh, cứ vui vẻ, và cứ sống hết mình nhé!
