PHỤ NỮ NHƯ CÁ, DÙNG LƯỚI KÉO CẢ ĐÀN THAY VÌ CÂU TỪNG CON

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Phụ nữ giống cá, còn đàn ông thì khổ tâm

Tôi nói thật, khi bạn quen một cô gái, bạn sẽ nhanh chóng nhận ra một điều: họ giống hệt như cá bị vớt lên khỏi nước. Loay hoay, bối rối, chẳng biết mình muốn gì, chỉ biết nhìn bạn chằm chằm với đôi mắt to tròn, quẫy đạp lung tung trên boong tàu cho đến khi bạn quyết định hộ. Họ bảo thích một kiểu đàn ông, nhưng hành động thì lại rượt theo kiểu hoàn toàn trái ngược. Cái sự mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm này đúng là một màn trình diễn khiến bao thế hệ đàn ông phải há hốc mồm, thốt lên: “Quần què gì zậy bà nội ?!”

Họ, những con cá ấy, cứ tự mâu thuẫn một cách công khai, rồi mong bạn sẽ bỏ qua và coi như chẳng có gì. Như thể có một luật ngầm rằng, khi tiện cho họ, bạn không nên tin bất kỳ lời nào họ nói. Bạn phải tự hiểu! Để tôi kể bạn nghe một ví dụ kinh điển về cái sự mâu thuẫn này, một câu chuyện mà từ thời ông cố nội đã râm ran.

Tôi thích trai ngoan, nhưng…

Có cô nàng 20 tuổi, xinh xắn, dáng chuẩn, tự tin tuyên bố: Tôi thích trai ngoan. Nghe thì hay ho, đúng không? Nhưng nhìn lại hành động của cô ấy thì ôi thôi, hoàn toàn ngược lại. Cô nàng này hiếm lắm mới để mắt đến một anh chàng tử tế. Thỉnh thoảng, cô có thể động lòng thương mà ban phát chút tình cảm cho anh bạn thân từ hồi cấp ba. Chuyện đó giống như kiểu bạn ăn một miếng bánh thừa từ bữa tiệc hôm qua vậy, chẳng đáng kể.

Thực tế, cô nàng này giống như một chú cá ngừ, loại hay thấy trên kênh Discovery, chuyên đi săn những anh chàng xấu tính ở mọi ngóc ngách. Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao cô ấy lại đầy rẫy những drama? Không phải vì môi trường sống bị ô nhiễm như cô ấy hay kể đâu. Chẳng qua là vì cô cứ nhảy lên hết con tàu này đến con tàu khác, rồi tự thuyết phục bản thân rằng mình chỉ đang tìm đúng người. Nếu nước có bẩn thật, sao cô không bơi đi chỗ khác? Cái gì khiến cô ấy cứ nói một đằng, làm một nẻo thế này? Đây là câu hỏi mà từ thời cha ông ta đã đau đầu suy nghĩ. Bạn nghĩ, cha bạn nghĩ, ông nội bạn cũng nghĩ. Ừ thì, phụ nữ đôi khi khó hiểu thật.

Cá có trí nhớ chọn lọc?

Có phải cô ấy thiếu tự nhìn nhận bản thân? Hay là có một bản năng giới tính kỳ lạ nào đó khiến cô ấy che giấu chiến lược tình cảm của mình, kèm theo một con hamster lý trí cứ chạy vòng vòng trong đầu để biện minh? Có lẽ là cả hai. Ai mà biết được. Cá có não giống hamster không? Có vẻ là có, vì trí nhớ của họ đúng là siêu chọn lọc. Nhưng tôi biết chắc một điều: phụ nữ, đặc biệt là những cô nàng trẻ trung, xinh đẹp, giống như một chú cá ngừ ngon lành. Nếu chú cá này biết nói, chắc chắn nó sẽ tuyên bố: Tôi ghét những gã ngư dân dùng lưới (tức mấy anh bad boy), tôi chỉ thích những anh ngư dân dùng cần câu tử tế (tức mấy anh ngoan ngoãn).

Nhưng có một vấn đề mà con cá này không nhận ra, vì nó đâu bao giờ tự đi câu cá. Những ngư dân dùng cần câu phải cạnh tranh với những gã dùng lưới vét sạch cả đàn cá. Kết quả? Anh cần câu may mắn lắm mới vớ được một em cá, còn anh lưới thì cá chất đầy khoang. Nhưng cô cá vẫn khăng khăng rằng cần câu mới là cách câu cá đúng đắn. Tại sao? Vì lưới thì tuy hiệu quả, nhưng không phải con cá nào cũng thích. Vì ngư dân xài lưới thiếu tôn trọng cá. Và đỉnh cao nhất là: (Nói với tư cách một con cá) tôi không ưa gì mấy gã dùng lưới !

Ngư dân cần câu và bi kịch của sự kiên nhẫn

Hãy tưởng tượng một anh ngư dân ngồi trên chiếc bè tồi tàn, tay cầm cần câu, xung quanh là đàn cá bơi qua bơi lại, nhưng chẳng con nào cắn câu kể từ thời bộ phim Hai Người Đàn Ông Rưỡi còn hot. Anh ta bắt đầu bực mình, lẩm bẩm tự hỏi: Có phải cá có vấn đề, hay mình câu dở thật? Đám cá nghe thấy tiếng anh ta càm ràm, hoảng hồn, sợ anh ta nổi điên mà làm gì đó điên rồ, như đổ chất độc xuống biển. Thế là chúng giả vờ quan tâm, tỏ ra lo lắng cho anh, nhưng thực chất chỉ muốn chắc chắn rằng anh không hóa thành một gã phá hoại đại dương.

Rồi bỗng nhiên, một con cá nhảy phốc lên bè của anh. Anh chàng ngư dân mừng như bắt được vàng, nghĩ rằng vận may đã mỉm cười. Nhưng không, con cá này chẳng định ở lại. Nó chỉ nhảy lên để diễn một bài thuyết giảng đạo đức đầy sáo rỗng, kiểu như: Đừng lo, anh ngư dân hiền lành ơi. Cứ kiên trì dùng cần câu, rồi một ngày anh sẽ bắt được con cá mơ ước. Anh không cần phải bắt nhiều cá hay thử nhiều kiểu cá đâu. Ngư dân chân chính là người hạnh phúc khi tìm được một con cá đặc biệt! Rồi nó liếc anh một cái, chớp chớp mắt như thể nó là báu vật, nhưng xin lỗi, nó không phải cá của anh. Nó kết thúc bằng câu: Tôi tin một ngày nào đó anh sẽ tìm được con cá phù hợp! trước khi nhảy ùm về biển, lao thẳng vào vòng tay của một gã ngư dân dùng lưới khác.

Cá bị ngư dân kéo lưới vứt đi, dân cần câu nhặt về

Vậy anh ngư dân cần câu tội nghiệp phải làm gì? Giống như bao anh chàng khác, không có ai chỉ đường, anh cứ ngây ngô cầm cần câu mãi cho đến khi vớ được một con cá bị gã dùng lưới thải ra. Đúng vậy, con cá bị gã dùng lưới đá xuống biển chẳng tự bơi đi đâu. Nó còn cãi: Anh sẽ hối hận khi thả tôi về biển, anh sẽ chẳng tìm được con cá nào tuyệt như tôi đâu! Anh cần câu ngơ ngác tự hỏi: Sao lại có ngư dân ném cá đi chứ? Nhưng anh đâu biết, anh cần câu lúc nào cũng đói, nên con cá nào anh vớ được cũng quý như vàng.

Điều mà đám cá không bao giờ nói ra là chẳng có con cá nào, trong lịch sử câu cá, tự nguyện nhảy từ tàu của gã dùng lưới sang bè của anh dùng cần. Anh cần câu lúc nào cũng khan hiếm, may mắn lắm mới vớ được một con cá trong cả năm, thậm chí cả thập kỷ. Nên khi một con cá bị thải nhảy lên bè, anh ta cảm ơn trời đất như thể được ban phước. Trong khi đó, mấy gã dùng lưới thì dư dả, cá chất đầy tàu, đến mức sáng dậy còn tự hỏi: Sao thuyền mình hôi thế nhỉ? À, hóa ra toàn cá là cá. Đôi khi họ còn nghĩ đến việc ném bớt cá cũ đi để bắt lô mới. Tàu của họ xịn, kỹ thuật của họ đỉnh, nên cá tự nguyện nhảy lên mà chẳng cần thả lưới. Cá ở biển ngửi thấy mùi cá trên tàu, ghen tị với con tàu hoành tráng, thế là đua nhau nhảy lên để lấy lòng gã ngư dân.

Vì sao cá nói dối?

Vậy tại sao cá cứ khăng khăng thích cần câu, trong khi lưới rõ ràng hiệu quả hơn? Một lý do lớn là vì cả đám bạn bè, gia đình, và xã hội của cô cá đều theo trường phái bảo tồn biển cả. Họ tin rằng nhảy vào lưới là không bền vững, là không đúng đắn. Vì thế, danh tiếng của cô cá phụ thuộc vào việc công khai tuyên bố thích cần câu, chứ không phải lưới. Cô ấy không bao giờ dám thừa nhận với mọi người rằng thật ra, ý nghĩ bị một chiếc lưới to lớn, xấu xa cuốn đi khiến cô ấy phấn khích. Tất cả những gì cô ấy làm chỉ là giả vờ, nhưng cô đã lặp lại lời nói dối đó quá lâu, đến mức chính cô cũng không nhận ra.

Nếu có một con cá nào đó trở nên quá to so với con tàu của bạn, dù là về mặt thể chất hay tinh thần, thì bạn biết phải làm gì rồi đấy. Ném nó về biển, vì ngoài kia còn đầy cá. Hãy giữ bình tĩnh và tiếp tục câu!