Một quốc gia có thể sống sót qua những kẻ ngu ngốc, thậm chí qua cả những kẻ tham vọng. Nhưng nó không thể sống sót nếu bị phản bội từ bên trong. — Marcus Tullius Cicero
Có một đám đông đang cố gắng hết sức để ngăn bạn nghe những người như tôi. Họ bảo tôi nguy hiểm, điên rồ, rồi tung tin đồn thất thiệt, không phải vì họ chứng minh được tôi sai, mà đơn giản vì họ sợ bạn lắng nghe.
Họ đã phá nát cuộc đời mình và cả nền văn minh. Gia đình tan vỡ, mất niềm tin vào Thượng Đế, thuốc chống trầm cảm, thuốc tránh thai, quan hệ bừa bãi, nợ nần chồng chất, không sinh con — tất cả là dấu hiệu của sự suy tàn chứ không phải thịnh vượng. Vậy mà họ vẫn tự cho mình là bậc thầy.
Họ không chịu rơi vào vực thẳm một mình đâu. Họ muốn kéo cả thế hệ trẻ theo. Họ bám chặt lấy chút đặc quyền còn sót lại và từng đồng ăn cắp được, trên đường ra đi.
Họ là những người gác cổng cuối cùng của một nền văn minh đang hấp hối, thất bại không phải vì kém cỏi mà vì kiêu ngạo. Lối sống và giá trị của họ chính là nguyên nhân gây ra sự suy đồi. Thế mà họ chẳng học được gì, cứ tiếp tục chống lại mọi lời khuyên khôn ngoan chỉ vì nó làm họ khó chịu.
Họ là thế hệ thất bại, cố gắng sinh ra thêm nhiều bản sao của chính mình. Những kẻ tiêu xài hết gia tài, rồi nói chuyện với vẻ kiêu căng của bậc vua chúa không xứng đáng. Lịch sử sẽ phán xét họ xứng đáng.
Họ không có lập luận tốt hơn. Họ không ủng hộ sự thật, không ủng hộ lý trí. Họ đã làm ô uế và phung phí rất nhiều điều đẹp đẽ. Họ chỉ dạy được một điều: “Đừng giống như chúng tôi”. Thế nhưng tiếng kêu của họ lại to nhất và rỗng tuếch nhất. Vì thế họ thích kiểm duyệt. Ý tưởng của họ không thể cạnh tranh được. Khi không cạnh tranh nổi, họ hô hào: “Tắt hết đi!”
Cơ thể họ đang chết dần, ý tưởng của họ cũng vậy. Nhưng họ không chịu ra đi trong yên lặng. Họ muốn bạn — thế hệ trẻ — tin những gì họ tin. Không phải vì họ thương bạn, không phải vì muốn bạn mạnh mẽ hơn hay sống tốt hơn. Họ không còn khả năng đó. Họ chỉ muốn bạn gia nhập tôn giáo vô thần của họ, giống như virus cần vật chủ mới trước khi vật chủ cũ chết đi. Nhiều người trong số họ không có con, hoặc con quá ít, nên họ chỉ có thể sống sót bằng cách làm hỏng người khác.
Bạn chính là mục tiêu của họ.
Vì thế, những kẻ ngu ngốc này — dù cố ý hay vô tình — thường trở thành kẻ phá hoại chứ không phải người dẫn dắt.
Đừng tin ai chỉ vì họ lớn tuổi hơn bạn. Thời hiện đại cho phép rất nhiều kẻ ngu ngốc sống đến già. Tuổi tác không còn là bằng chứng của sự khôn ngoan. Ngày xưa, người ta kính trọng người già vì muốn sống đến tuổi đó, họ phải có kỹ năng và sự thấu hiểu. Bây giờ thì không. Xã hội thay đổi quá nhanh, họ không thích nghi được. Những gì họ đạt được cách đây 10-20 năm thì giờ không còn áp dụng được nữa.
Lời khuyên hay hôm nay mai đã lỗi thời — đó là cái giá phải trả cho một xã hội suy thoái về tinh thần nhưng tiến bộ công nghệ điên cuồng. Bạn luôn phải thích nghi, vừa thích nghi xong thì môi trường lại thay đổi. Vì thế hãy luôn hoài nghi và tự suy nghĩ.
Khi những bậc “lớn tuổi” đa phần là những kẻ thất bại về tinh thần — mê tín tự thờ mình, chạy theo vật chất và dục vọng — thì họ không xứng đáng dẫn dắt bạn. Họ để lại cho bạn một mớ hỗn độn về tinh thần, xã hội, và thường cả tài chính.
Bạn là thế hệ được yêu cầu trở thành tất cả, nhưng chẳng được cho cái gì. Họ còn cố tình nhồi nhét những giá trị sẽ hủy hoại bạn. Áp lực đè lên bạn lớn đến mức nói “lớn” là còn nhẹ. Bạn đang trả giá đắt nhất cho những sai lầm của thế hệ đi trước.
Xã hội đang sụp đổ, lưới an sinh biến mất, chủ nghĩa bộ lạc trỗi dậy, những kẻ cơ hội từ bên ngoài nhảy vào cướp bóc. Thế hệ trẻ bước vào đời như vào một trò chơi sinh tử: ai mạnh thì thắng.
Sẽ có nhiều người không qua được. Nhưng những người không chỉ sống sót mà còn vượt lên, họ sẽ trở thành những con người vĩ đại nhất, xây dựng những gia đình vững mạnh nhất. Hãy nghĩ đến tinh thần tiên phong, nghĩ đến những người lập quốc.
Bạn đang ở giai đoạn “thời khó tạo nên người mạnh”. Bạn phải tự học mọi thứ, tự xây dựng mọi thứ, tận dụng mọi nguồn lực để có cơ hội sống tốt. Ngày xưa, làm thêm mùa hè là đủ tiền học đại học, làm lao động chân tay ba năm là mua được nhà. Giờ thì không.
Có lúc bạn sẽ thấy tuyệt vọng. Cơn trầm cảm sẽ thì thầm: “Có gì mà cố? Mọi thứ hỏng hết rồi. Cuộc sống khó khăn. Tôi đã làm hỏng quá nhiều.” Nhưng thật ra không bao giờ là quá muộn. Chỉ cần đủ ý chí, bạn vẫn có thể thay đổi.
Bạn đang sống đúng thời điểm này. Đây là cơ hội của bạn, là cuộc chiến của bạn. Mỗi thế hệ đều có thử thách riêng, và đây là thử thách của bạn: tạo ra điều gì đó từ hư không, trong khi mọi thứ xung quanh cố tình phá hoại bạn.
Bạn có internet. Bạn có thể tìm bạn bè, kiếm tiền, học hỏi, xây dựng theo cách mà tổ tiên chỉ dám mơ. Bạn không bị kẹt trong bộ lạc hay địa phương, không bị giới hạn bởi 50-100 người quanh mình.
Nhưng cạm bẫy ở khắp nơi: phân tâm, tuyên truyền, độc hại. Nhiệm vụ của bạn là vượt qua mê cung này. Hãy mang theo sợi dây — bạn sẽ cần nó.
Đừng để bị tẩy não, vì “giải tẩy não” tốn rất nhiều thời gian. Học sai thì khó, nhưng học lại còn khó hơn. Tốt nhất là đừng bao giờ tin những ý tưởng tự hủy diệt từ đầu.
Những mục tiêu của bạn — sức mạnh, thịnh vượng, xuất sắc — không trùng với mục tiêu của thế hệ cũ. Họ không muốn giúp bạn thắng, họ chỉ muốn giá trị của họ sống mãi, dù có phải hủy hoại bạn.
Tôi nói điều này không phải vì tự cao: những người như bạn cần những người như tôi để nói ra sự thật, vì bạn đang phải chịu đựng quá nhiều kẻ ngu ngốc. Họ thậm chí không muốn bạn có cơ hội nghe những “kẻ nguy hiểm” như tôi.
Vậy nên đừng tin mù quáng những gì xã hội nói. Đừng chấp nhận mọi thứ chỉ vì được bảo phải chấp nhận. Đừng phản kháng chỉ để phản kháng, mà hãy tìm kiếm điều gì là thật, đúng, hữu ích, ý nghĩa và đẹp đẽ.
Tự suy nghĩ chưa bao giờ quan trọng đến thế, nhưng hợp tác cũng chưa bao giờ quý giá đến vậy. Hãy xây dựng mối quan hệ với những người có phẩm chất, có khả năng, có tư duy cao. Bạn sẽ cần tất cả đồng minh có thể, vì không ai là hòn đảo. Đừng lãng phí thời gian, đừng lãng phí người.
Hãy suy nghĩ kỹ, làm việc chăm chỉ, nuôi dưỡng sự bình yên, và trong cái hỗn loạn vĩ đại này, hãy luôn là chính mình — đẹp đẽ.
