Hôm nay tôi muốn chia sẻ câu chuyện khởi nghiệp của mình, một hành trình bắt đầu từ con số gần như bằng 0, với đúng 99 đô la và một chiếc laptop cũ kỹ mua trên eBay. Nghe có vẻ như phim Hollywood, nhưng tôi thề đây là sự thật. Từ cái laptop cà tàng đó, tôi đã xây dựng được một công việc kinh doanh mang về hàng triệu đô, mua được cả Lamborghini lẫn DeLorean, và quan trọng hơn là tự do. Tự do đi du lịch, tự do chọn nơi làm việc, tự do sống cuộc đời mình muốn. Nhưng đừng vội mơ mộng, vì tôi cũng sẽ kể cả mặt trái của việc làm ông chủ chính mình, kèm theo vài bài học xương máu.
Hồi đó, tôi làm việc cho AT&T, một công ty lớn, lương ổn, cuộc sống tạm gọi là an nhàn. Nhưng an nhàn quá hóa nhàm chán. Tôi muốn làm gì đó của riêng mình, muốn thoát khỏi cảnh sáng cắp cặp đến văn phòng, chiều về quên luôn công việc. Thế là tôi nghỉ việc, lao đầu vào khởi nghiệp. Lần đầu tiên, tôi thử mở công ty quảng cáo trực tuyến, rồi quản lý danh tiếng, rồi SEO. Kết quả? Thất bại thảm hại. Tôi ném hết tiền tiết kiệm vào đó, cháy túi, và cuối cùng chỉ còn vài đồng lẻ trong ví. Đỉnh điểm là khi tôi phải mua một chiếc laptop HP Pavilion cũ, đời 2008 hay 2009 gì đó, giá 99 đô trên eBay, vì không đủ tiền mua máy mới. Cái laptop ấy, nói thật, nhìn như đồ từ thời đồ đá, nhưng nó chính là khởi đầu cho mọi thứ.
Lúc đó, tôi gần như tuyệt vọng. Tiền không có, ý tưởng cũ thất bại, tôi nghĩ mình phải làm gì đó để kiếm tiền ăn qua ngày. Và rồi, tôi nhớ ra một thứ mình thực sự giỏi: giao tiếp, đặc biệt là trò chuyện với phụ nữ. Tôi từng rất tự tin trong việc bắt chuyện với người lạ, từng tham gia cộng đồng pickup từ những năm 90, thậm chí còn quen biết với mấy tay nổi tiếng như Mystery từ chương trình VH1. Thế là tôi quyết định thử sức: dẫn vài anh chàng ra quảng trường, dạy họ cách bắt chuyện, tính phí vài chục đô một giờ. Nghe thì đơn giản, nhưng đó là bước ngoặt.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đơn thuần là kiếm tiền tạm thời. Nhưng rồi, tôi nhận ra tiềm năng lớn hơn. Tôi bắt đầu quay video, đăng lên YouTube, chia sẻ kinh nghiệm của mình. Hồi đó, YouTube chưa cấm các video kiểu này, nên tôi thoải mái đăng những đoạn mình thực hành bắt chuyện ngoài đường. Tôi cũng tự làm một trang web trên Wix – đúng rồi, Wix, cái nền tảng mà giờ tôi không khuyến khích ai dùng. Trang web của tôi siêu đơn giản, kiểu như một đứa trẻ tập làm website, nhưng nó đủ để tôi bắt đầu thu hút khách hàng.
Điều thú vị là, chính những khách hàng đầu tiên đã giúp tôi định hình công việc kinh doanh. Họ không chỉ muốn học trực tiếp, mà còn muốn có video để xem lại, audio để nghe trong xe, hay một khóa học để tự học ở nhà. Ban đầu, tôi lười kinh khủng, nghĩ làm mấy thứ đó tốn công sức quá. Nhưng rồi, tôi ngồi xuống, nghiêm túc làm một vài chương trình học. Tôi gọi chúng là evergreen – tức là nội dung không bao giờ lỗi thời. Dù là 10 năm trước hay bây giờ, những lời khuyên về giao tiếp, hẹn hò vẫn cứ đúng. Những chương trình đó, đến giờ tôi vẫn bán, và chúng chính là nền tảng cho thành công của tôi.
Nhưng không phải mọi thứ đều màu hồng. Làm ông chủ nghĩa là bạn không bao giờ thực sự nghỉ ngơi. Hồi ở AT&T, tôi tan làm là quên hết công việc, cuối tuần tha hồ chill. Còn giờ? Tôi nghĩ về công việc 24/7. Làm sao để phát triển? Làm sao để tiếp thị? Làm sao để mở rộng? Có khi tôi làm việc còn nhiều hơn trước, nhưng bù lại, tôi làm vì đam mê, vì chính mình, chứ không phải vì sếp. Cái cảm giác đó, nói thật, đáng giá hơn cả chiếc Lamborghini ngoài kia.
Một bài học lớn tôi rút ra là: bắt đầu nhỏ, thật nhỏ. Đừng mơ làm Google hay Facebook ngay từ đầu. Tôi từng phạm sai lầm khi đổ tiền vào những ý tưởng lớn lao, nhưng thất bại vì không đủ kinh nghiệm và cạnh tranh với những gã khổng lồ. Lần này, tôi đi từng bước. Từ chiếc laptop 99 đô, tôi xây website, đăng video, chạy quảng cáo miễn phí trên Craigslist. Tôi tập trung vào thứ mình giỏi, thứ mình đam mê, và từ đó phát triển. Giờ đây, tôi có đội ngũ nhân viên, nhưng khởi đầu chỉ là một mình tôi, cặm cụi với cái máy tính cà tàng.
Tôi cũng học được rằng, để thành công, bạn cần một USP – unique selling proposition, tức là điểm khác biệt đủ để khách hàng chọn sản phẩm của bạn. Với tôi, đó là cách tôi kết hợp kinh nghiệm giao tiếp với những bài học sâu sắc hơn về mối quan hệ. Hầu hết các pickup artist khác chỉ dạy cách bắt chuyện, nhưng tôi đi xa hơn, chia sẻ cả cách duy trì mối quan hệ, cách hiểu tâm lý. Điều đó giúp tôi nổi bật trong một thị trường đông đúc hồi đó, khi mà ai cũng muốn làm pickup artist.
Nếu bạn đang nghĩ đến việc khởi nghiệp, tôi khuyên bạn đọc hai cuốn sách: The 4-Hour Work Week của Tim Ferriss và The $100 Startup của Chris Guillebeau. Hai cuốn này đã thay đổi cách tôi nhìn về công việc và kinh doanh. Chúng dạy tôi cách nghĩ như một doanh nhân, thay vì một nhân viên. Đặc biệt, The $100 Startup đúng như câu chuyện của tôi – bắt đầu với số vốn nhỏ, tập trung vào đam mê và giá trị bạn mang lại.
Một lời khuyên cuối: đừng yêu một ý tưởng quá sớm. Tôi từng mất hết tiền vì mù quáng theo đuổi những dự án không phù hợp. Thay vào đó, hãy thử nhiều ý tưởng, xem cái nào khả thi, rồi dồn sức vào. Và quan trọng nhất, hãy làm thứ bạn đam mê, thứ bạn có thể nói về nó cả ngày không chán. Với tôi, đó là giao tiếp và hẹn hò. Với bạn, có thể là nấu ăn, thiết kế, hay thậm chí nuôi mèo. Miễn là bạn giỏi và đam mê, bạn sẽ tìm được cách biến nó thành tiền.
Hành trình của tôi không hề dễ dàng, nhưng nó chứng minh một điều: bạn không cần nhiều tiền để bắt đầu. Một chiếc laptop 99 đô, một chút sáng tạo, và rất nhiều nỗ lực là đủ. Nếu bạn có câu hỏi hay muốn tôi chia sẻ thêm về khởi nghiệp, cứ comment nhé. Tôi không bán khóa học, không làm màu, chỉ muốn kể thật để bạn thấy: nếu tôi làm được, bạn cũng làm được.
