ĐÀN ÔNG CẠNH TRANH, PHỤ NỮ HỢP TÁC

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Hôm nay, tôi ngồi đây, trong cái gara quen thuộc với chiếc DeLorean bóng loáng đằng sau, muốn chia sẻ một góc nhìn mà tôi tin là nhiều anh em sẽ gật gù đồng ý, còn các chị em thì có thể… à mà thôi, để tôi kể đã. Chuyện là thế này: phụ nữ thì hợp tác, còn đàn ông thì, cạnh tranh đến từng hơi thở. Nghe đơn giản, nhưng nó lại là một sự khác biệt to đùng, như kiểu so sánh bánh mì pate với phở bò vậy.

Tạo hóa đã cài đặt thế nào?

Hãy quay ngược thời gian một chút, về cái thời mà ông tổ của chúng ta còn cầm giáo đi săn voi ma mút. Đàn ông, từ hồi đó, đã được lập trình để lao ra ngoài kia, săn bắn, cạnh tranh, bảo vệ lãnh thổ, và đảm bảo cả bộ lạc không chết đói. Tưởng tượng cảnh tôi cầm cây gậy, chạy đuổi con hươu giữa rừng, mồ hôi nhễ nhại, chỉ để tối về có cái gì đó nướng lên ăn. Đàn ông chúng tôi phải chiến đấu, phải giỏi hơn đối thủ, vì nếu không, cả nhà sẽ ngồi nhìn nhau mà gặm cỏ.

Còn phụ nữ? Họ ở nhà, chăm sóc lũ trẻ, hái quả, trồng rau, và quan trọng nhất là giữ cho mọi người hòa thuận. Họ không cần phải chạy theo con thú hay đánh nhau với bộ lạc bên cạnh. Công việc của họ là hợp tác, là làm sao để cả nhóm cùng vui vẻ, cùng tồn tại. Tạo hóa đã cài đặt họ như thế: nhẹ nhàng, chăm chút, và biết cách làm mọi thứ êm ru. Nói vậy không có nghĩa là họ không mạnh mẽ, mà là mạnh mẽ theo kiểu khác, kiểu như giữ cho cái tổ ấm luôn bền vững.

Cảm xúc và quyền lực: Có hợp nhau không?

Bây giờ, tôi nói điều này có thể làm một số người nhướn mày, nhưng hãy bình tĩnh nghe tôi giải thích. Phụ nữ, nói chung, thường bị dẫn dắt bởi cảm xúc. Điều này không có gì sai cả, vì cảm xúc là thứ giúp họ trở thành những người mẹ tuyệt vời, những người bạn tâm lý, và những người giữ lửa gia đình. Nhưng nếu nói về việc lãnh đạo hay nắm quyền lực lớn, như làm CEO hay chính trị gia, thì cảm xúc đôi khi lại là một cái bẫy.

Hãy nghĩ xem, đã bao giờ bạn hành động theo cảm xúc chưa? Tôi thì rồi, và ôi thôi, toàn là những kỷ niệm đáng quên. Như cái lần tôi đi ngang qua showroom ô tô, chỉ định ngó nghiêng tí thôi, thế mà để cảm xúc dẫn dắt, cuối cùng ký hợp đồng mua chiếc xe mà mỗi tháng trả góp muốn khóc. Hay lần tôi nổi nóng, nói vài câu không suy nghĩ, rồi sau đó ngồi tiếc đứt ruột. Dẫn dắt bằng cảm xúc thường dẫn ta đến những quyết định… ờ thì, không mấy sáng suốt.

Vậy nên, khi nói phụ nữ không hợp với việc nắm trong tay những quyền lực lớn, tôi không có ý chê bai. Chỉ là, theo cách họ được tạo hóa lập trình, việc ra quyết định dựa trên cảm xúc nhiều hơn lý trí có thể khiến mọi thứ đi lệch hướng. Đàn ông, ngược lại, được rèn giũa để suy nghĩ thực tế hơn, đôi khi đến mức lạnh lùng. Chúng tôi không có thời gian để lo lắng về việc người khác nghĩ gì, vì nếu không làm, không tạo ra giá trị, chúng tôi sẽ bị xã hội bỏ lại.

Đàn ông và áp lực phải chiến thắng

Nói về đàn ông, chúng tôi sống trong một thế giới mà không ai cho không cái gì. Bạn có bao giờ để ý, trên đường phố, người vô gia cư thường là đàn ông? Không phải ngẫu nhiên đâu. Xã hội khắc nghiệt với chúng tôi lắm. Nếu không làm việc, không xây dựng, không tạo ra giá trị, chúng tôi sẽ bị đẩy ra lề. Phụ nữ, trong nhiều trường hợp, có những con đường dễ dàng hơn để được hỗ trợ, dù là qua hôn nhân hay các mối quan hệ xã hội. Còn đàn ông? Không có chuyện ai mở cửa sẵn cho chúng tôi đâu. Muốn lên sân khấu, tự mình phải bước lên.

Tôi nhớ cái thời tôi bỏ công việc văn phòng ổn định để khởi nghiệp. Nghe thì ngầu, nhưng thực tế là một hành trình đầy drama. Tôi đã tiêu sạch tiền tiết kiệm trong ba năm, đến mức chỉ còn 500 đô la trong túi. Có những ngày tôi tự hỏi mình đang làm cái quái gì với cuộc đời. Nhưng chính áp lực phải cạnh tranh, phải chứng minh bản thân đã khiến tôi không bỏ cuộc. Tôi mở kênh YouTube, làm video về phát triển bản thân, dạy anh em cách hẹn hò, và nói những điều mà không phải ai cũng dám nói. Có những video bị cho là không đúng chuẩn xã hội, nhưng tôi không hối hận. Tôi chỉ muốn nói sự thật, dù sự thật đôi khi khó nghe.

Phụ nữ và áp lực xã hội

Trong khi đàn ông chúng tôi cứ mải mê cạnh tranh, phụ nữ lại thường phải đối mặt với áp lực khác: làm sao để hòa hợp với xã hội. Họ hay chọn cách nói và làm những gì được coi là đúng đắn, được xã hội chấp nhận, để tránh bị chỉ trích. Điều này cũng dễ hiểu thôi, vì chẳng ai muốn bị cả thế giới quay lưng. Nhưng đôi khi, việc quá chú trọng vào việc được yêu thích lại khiến họ đánh mất cơ hội để tạo ra sự khác biệt.

Đàn ông thì khác. Chúng tôi thường bất chấp. Muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, miễn là đạt được mục tiêu. Không phải vì chúng tôi không quan tâm đến người khác, mà vì chúng tôi biết rằng nếu không hành động, không tạo ra kết quả, thì chẳng ai quan tâm đến mình. Cuộc sống không cho đàn ông cái quyền được ngồi yên và chờ đợi.

Cạnh tranh không có nghĩa là xấu

Nói đàn ông cạnh tranh không có nghĩa là chúng tôi lúc nào cũng hung hăng hay ích kỷ. Cạnh tranh là động lực để chúng tôi tiến lên, để xây dựng, để tạo ra những thứ có giá trị. Còn sự hợp tác của phụ nữ, đó là chất keo gắn kết xã hội, giúp mọi thứ vận hành trơn tru. Cả hai đều quan trọng, chỉ là vai trò khác nhau thôi.

Tôi kể câu chuyện này không phải để nói ai giỏi hơn ai, mà để anh em hiểu rằng mỗi giới có thế mạnh riêng. Đàn ông chúng ta phải chấp nhận rằng cuộc sống là một cuộc đua, và nếu không chạy, ta sẽ bị bỏ lại. Còn phụ nữ, họ có cách riêng để tỏa sáng, và chúng ta nên tôn trọng điều đó.

Lời cuối từ gara của tôi

Ngồi đây, nhìn chiếc DeLorean sáng bóng, tôi chỉ muốn nhắn nhủ anh em một điều: hãy cứ là chính mình, cứ cạnh tranh, cứ nỗ lực, nhưng đừng quên tôn trọng những người xung quanh. Cuộc sống là một sân chơi lớn, và mỗi người đều có vai trò của riêng mình. Tôi đã đi qua những ngày tháng khó khăn, đã nói những điều không phải ai cũng đồng ý, nhưng tôi không hối tiếc. Vì tôi biết, chỉ khi dám bước đi, dám cạnh tranh, ta mới có thể tạo nên điều gì đó ý nghĩa.

Cảm ơn anh em đã lắng nghe tôi luyên thuyên. Hy vọng câu chuyện này giúp anh em có thêm động lực để xông pha ngoài kia. À, mà đừng quên, cuộc sống không có nút tua lại đâu, nên cứ sống hết mình đi nhé!