Con có thích ở một mình không? Nếu câu trả lời là có, có lẽ con là một người hướng nội, được ban tặng một số phẩm chất rất mạnh mẽ. Con thấy đấy, mọi người luôn nghĩ người hướng ngoại vượt trội hơn người hướng nội. Họ gọi người hướng nội là những kẻ lập dị chống đối xã hội. Nhưng thực tế, hầu hết những người thành công hàng đầu trên thế giới là người hướng nội. Đúng vậy, 98% tỷ phú là người hướng nội. Đừng hiểu lầm. Việc là người hướng nội không đảm bảo thành công. Thực tế, phần lớn người hướng nội lại là những kẻ lười biếng. Họ che giấu sự nhút nhát và lo âu xã hội (social anxiety) sau cái mác “hướng nội”. Và thay vì sửa chữa vấn đề của mình, họ dùng tính hướng nội làm cái cớ. Thảm hại thật. Mọi người đàn ông đều có thể cải thiện kỹ năng xã hội của mình. Và việc là người hướng nội không phải là cái cớ cho bất cứ điều gì. Nhưng nếu con biết cách sử dụng, hướng nội có thể là một siêu năng lực. Chúng ta sẽ xem qua 6 phẩm chất tuyệt vời của những người thích ở một mình.
Số 1: Năng lượng và sự tập trung.
Người ta nói rằng người hướng ngoại có nhiều năng lượng hơn người hướng nội. Nhưng điều này không hoàn toàn đúng. Con thấy đấy, người hướng ngoại được tiếp thêm năng lượng qua việc giao tiếp và hợp tác. Đó là món quà của họ. Nhưng họ không thoải mái khi ở một mình quá lâu. Đó là lời nguyền của họ. Nếu con là người hướng nội, con ngược lại. Quá nhiều tương tác xã hội có thể làm cạn kiệt năng lượng của con. Nhưng đồng thời, con nhận được năng lượng khi ở một mình hoặc với những nhóm nhỏ hơn nhiều. Đây là lý do người hướng nội thường khiến người khác bất ngờ với những kết quả đột ngột. Họ dễ tập trung và làm việc trong sự cô độc mà không cảm thấy gánh nặng của nỗi cô đơn. Đừng hiểu lầm. Không ai là 100% hướng nội hay 100% hướng ngoại. Tất cả chúng ta đều là sự pha trộn của cả hai. Nhưng tùy con tìm ra phía nào là chủ đạo để tận dụng món quà của mình.
Số 2: Tâm trí sáng tạo.
Người hướng ngoại thường bị ảnh hưởng bởi những gì phổ biến và thịnh hành. Nhưng người hướng nội thường có sở thích riêng, có gu riêng, ít bị ảnh hưởng bởi xu hướng hiện tại. Vì họ dành nhiều thời gian một mình, họ phát triển những góc nhìn, ý tưởng và hiểu biết khác thường. Albert Einstein, nhà vật lý hướng nội, từng nói: “Sự đơn điệu của một cuộc sống yên tĩnh kích thích tâm trí sáng tạo.” Và điều đó đúng. Người hướng nội tự nhiên sáng tạo hơn người hướng ngoại. Khi nói đến kiếm tiền, người hướng ngoại thường có lợi thế trong bán hàng, nhưng người hướng nội lại có lợi thế trong tiếp thị. Và nếu cả hai hợp tác, họ có thể làm nên kỳ tích. Hướng nội và hướng ngoại là sự kết hợp kinh doanh mạnh mẽ nhất mà bố từng thấy. Họ làm việc cực kỳ ăn ý với nhau.
Số 3: Bình tĩnh và tính toán.
Những người thích ở một mình thường kín đáo và không dễ mở lòng. Điều này có vẻ như là lời nguyền, nhưng thực ra là món quà. Nó khiến họ bình tĩnh và tính toán hơn những người khao khát sự chú ý. Con thấy đấy, những người thèm thuồng sự chú ý và tương tác xã hội thường cảm thấy không thoải mái khi có sự im lặng. Họ thấy nó kì cục và muốn phá vỡ sự im lặng đó. Điều này có thể dẫn đến việc họ buột miệng nói điều gì đó mà sau này hối hận, vì họ hay nghĩ và nói lung tung. Với người hướng nội thì không vậy. Họ suy nghĩ trước khi nói. Họ thoải mái trong im lặng và không cảm thấy cần phải ép buộc một cuộc trò chuyện. Dĩ nhiên, tốt nhất là tìm sự cân bằng. Người hướng ngoại nên học cách im lặng khi cần, và người hướng nội nên học cách dí dỏm hơn và tham gia tán gẫu một chút, vì có những lúc điều đó hữu ích.
Số 4: Quan sát sắc bén.
Những người thích ở một mình thường rất tinh ý. Họ có đôi mắt của một con diều hâu. Trong khi người khác nói chuyện và xử lý thông tin to tiếng, người hướng nội thực sự đang tiếp thu thông tin được trình bày và suy nghĩ một cách phê phán. Có thể trông họ chỉ ngồi im lặng, nhưng họ có đôi mắt rất sắc bén để đọc tình huống. Họ dễ nhận ra ngôn ngữ cơ thể và biểu cảm khuôn mặt của người khác hơn.
Số 5: Kết bạn chất lượng.
Người hướng nội thường không có nhiều bạn bè. Đôi khi họ chẳng có bạn nào cả, nhưng khi có, họ chọn bạn cẩn thận. Con thấy đấy, vì người hướng nội cảm thấy năng lượng bị rút cạn khi ở bên người khác, họ phải chọn bạn đồng hành một cách khôn ngoan. Họ có vài mối quan hệ thân thiết đáng tin cậy để đầu tư thời gian và năng lượng, thay vì một mạng lưới rộng lớn bạn bè quen biết.
Số 6: Lãnh đạo xuất sắc.
Mọi người nghĩ tất cả các lãnh đạo vĩ đại đều là người hướng ngoại, nhưng điều này không đúng. Tin hay không, những người hướng nội hơn có tiềm năng trở thành lãnh đạo xuất sắc. Tại sao? Họ không cảm thấy cần phải đứng dưới ánh đèn sân khấu và nhận hết công lao cho thành công của nhóm. Thay vào đó, họ có xu hướng làm nổi bật điểm mạnh của đội ngũ. Và vì người hướng nội xử lý thông tin chậm rãi và sâu sắc hơn so với người hướng ngoại, các lãnh đạo hướng nội thường hiểu rõ hơn về cấp dưới của mình. Dù vậy, các lãnh đạo tốt nhất có cả phẩm chất hướng ngoại lẫn hướng nội, và quan trọng hơn, họ có sự tự nhận thức để biết khi nào nên áp dụng phong cách nào.
Sự thật về hướng nội và hướng ngoại.
Nếu con đã xem đến đây, hãy lắng nghe, vì điều này rất quý giá. Bất cứ khi nào có hai thuật ngữ đối lập hoàn toàn, và có một sự thiên vị rõ ràng chống lại một trong hai, con nên luôn tự hỏi tại sao lại thế. Một ví dụ điển hình là thuật ngữ “đàn ông độc hại”. Con không bao giờ nghe về “phụ nữ độc hại”, mà luôn là “đàn ông độc hại”. Có một sự thiên vị rõ ràng. Tại sao? Vì thuật ngữ đó do các nhà nữ quyền tạo ra, và nó là rác rưởi. Theo một cách nào đó, điều tương tự có thể nói về hướng nội và hướng ngoại. Có một sự thiên vị rõ ràng chống lại người hướng nội. Họ bị coi là thấp hơn người hướng ngoại, gần như việc là người hướng nội là điều xấu. Giờ thì, con nghĩ tại sao lại có sự thiên vị này với người hướng nội? Có phải vì họ kém cỏi, vụng về xã hội, hay nhút nhát không? Không, đó là vì mọi người không biết định nghĩa thực sự của người hướng nội. Họ nghĩ nó có nghĩa là lo âu xã hội hay nhút nhát, điều đó không thể sai lầm hơn. Con phải hiểu định nghĩa thực sự của hướng nội và hướng ngoại. Bố đang nói về định nghĩa gốc mà Carl Jung đã giới thiệu. Hãy hiểu rằng không có bên nào vượt trội hơn bên kia. Cả hai đều có điểm mạnh, điểm yếu riêng. Một khi con hiểu điều đó, con nên tìm ra phía nào là chủ đạo của mình, vì chúng ta đều là sự pha trộn của cả hai. Sau khi xác định được con nghiêng về hướng nội hay hướng ngoại, hãy nhìn vào lợi thế của mình và tận dụng chúng.
Bố biết sẽ có người để lại bình luận rằng con không nên tự gắn nhãn mình là hướng nội hay hướng ngoại. Bố hiểu ý họ. Nếu con tự gắn cho mình một nhãn làm con yếu đi hoặc giúp con biện minh, nhãn đó là lời nguyền. Tuy nhiên, điều này chỉ đúng nếu nhãn đó làm con yếu đi. Khi con tự gắn cho mình một nhãn mang lại sức mạnh, nhãn đó trở thành món quà. Ví dụ, nếu con tự gọi mình là chiến binh, nhãn đó buộc con phải cải thiện. Nó giữ con ở một tiêu chuẩn cao. Điều tương tự áp dụng cho nhãn hướng nội và hướng ngoại. Nếu con dùng “hướng nội” để biện minh cho lo âu xã hội, nhút nhát, và những thứ khác, nhãn đó là lời nguyền. Nhưng nếu con nhìn “hướng nội” đúng với bản chất thật của nó, định nghĩa thực sự, cùng tất cả lợi thế của nó, nhãn đó có thể trở thành món quà.
