Phụ nữ, đàn ông và cái sự đời lằng nhằng
Tôi phải thú thật, chuyện giữa đàn ông và phụ nữ đôi khi giống như một ván cờ mà cả hai bên đều không hiểu luật chơi. Phụ nữ, theo cách nào đó, là một bài kiểm tra lớn cho cánh đàn ông. Họ hành động trước, nghĩ sau, và thường bị cảm xúc dẫn dắt. Logic ư? Đôi khi nó giống như một món đồ chơi bị thất lạc trong ngăn kéo hỗn độn. Nhưng mà, đừng hiểu lầm, tôi không nói phụ nữ không thông minh. Chỉ là họ thường sống theo kiểu bộc phát, thích gì làm nấy, và điều này làm cho hành vi của họ đôi khi khó đoán hơn cả dự báo thời tiết.
Phụ nữ, nhất là các cô gái trẻ, thường không quá tự nhận thức. Họ sống trong khoảnh khắc, dễ bị cuốn theo cảm xúc, nhảy từ niềm vui này sang nỗi buồn kia như thể đang chơi búng thun. Bạn thử nói với họ rằng họ sai xem, thôi rồi Lượm ơi, chuẩn bị tinh thần đi. Họ sẽ phản ứng như thể bạn vừa giật mất món đồ chơi yêu thích của họ. Thay vì nhận lỗi, họ quay ra đổ lỗi cho người gần nhất, hoặc tệ hơn, giận cá chém thớt. Tôi từng chứng kiến một cô bạn, khi bị chỉ ra lỗi, đã quay sang trách… cái ghế vì làm cô ấy vấp. Ừ thì, cái ghế chắc cũng có lỗi thật.
Khi sự thật làm phụ nữ khó chịu
Điều hài hước là nếu bạn kể cho một cô gái về hành vi thiếu logic của một người phụ nữ khác, cô ấy sẽ gật gù đồng ý rằng người đó thật bất hợp lý. Nhưng nếu bạn chỉ ra chính cô ấy đang làm điều tương tự? Ôi, chúc may mắn. Cô ấy sẽ lập tức cảm thấy bị phán xét, rồi đóng sập cánh cửa tâm hồn lại. Sự thật, với nhiều phụ nữ, giống như một viên thuốc đắng – họ thà nhịn đói còn hơn nuốt nó. Để bảo vệ bản thân, họ sẽ viện ra đủ lý do, dù là ngớ ngẩn nhất, để bác bỏ sự thật. Tôi từng thấy một cô bạn cãi rằng cô ấy đến muộn vì… đồng hồ chạy nhanh. Ừ, chắc đồng hồ của cô ấy có chân.
Chủ nghĩa nữ quyền: Câu chuyện không chỉ có hoa hồng
Bây giờ, nói đến chủ nghĩa nữ quyền, tôi nghĩ nó giống như một bữa tiệc mà ai cũng hào hứng tham gia, nhưng ít ai chịu dọn dẹp sau đó. Những người ủng hộ chủ nghĩa nữ quyền thường phản ứng rất mạnh khi ai đó dám chỉ trích nó. Với họ, nữ quyền là chân lý, là ngọn cờ giải phóng phụ nữ khỏi cái gọi là ách thống trị của đàn ông. Nhưng thật ra, nếu nhìn kỹ, nó không hoàn toàn là bức tranh màu hồng.
Tôi từng viết một bài về tác động tiêu cực của chủ nghĩa nữ quyền lên gia đình :
Những con số và nghiên cứu cho thấy nó có thể làm tăng nguy cơ nghèo đói cho trẻ em, tăng khả năng phạm tội, và ảnh hưởng đến thành tích học tập của trẻ từ các gia đình đơn thân :
Nhưng khi tôi trình bày những điều này, những người ủng hộ nữ quyền thường gạt đi, như thể tôi đang kể chuyện cổ tích. Với họ, cảm xúc quan trọng hơn số liệu. Họ sẽ nói đại loại như: Phụ nữ bị áp bức cả ngàn năm, nên nữ quyền là cần thiết! Ừ, nghe thì cũng có lý, nhưng nếu nhìn sâu hơn, lập luận này giống như kiểu nói: Tôi bị đau chân nên phải mua cả cửa hàng giày để bù đắp.
Bất bình đẳng: Không chỉ là chuyện của phụ nữ
Một điều nữa, khi nói đến bất bình đẳng, nhiều người nghĩ ngay đến phụ nữ. Nhưng đàn ông thì sao? Tôi từng chứng kiến một vụ việc ở tòa án, nơi một người cha bị cấm gặp con trai chỉ vì mẹ của đứa trẻ thay đổi ý định. Người cha này không có tiền án bạo lực, vậy mà chỉ vì vài tin nhắn hỏi thăm con, anh ta bị coi là vi phạm lệnh cấm. Tòa án, thay vì xem xét công bằng, lại đẩy vụ việc lên cấp cao hơn, nơi anh ta có thể đối mặt với án tù. Công bằng ư? Tôi thấy giống như một trò đùa hơn.
Phụ nữ, trong nhiều trường hợp, nắm giữ quyền lực lớn trong các vấn đề gia đình. Một người mẹ có thể dễ dàng tước đi quyền gặp con của người cha, chỉ vì cô ấy không còn muốn anh ta trong cuộc đời mình. Đứa trẻ, vô tội và chẳng biết gì, phải lớn lên mà không có cha. Tôi tự hỏi, liệu điều này có thực sự tốt cho xã hội?
Đàn ông: Những người hùng không được công nhận
Nói về đàn ông, tôi nghĩ họ giống như những người hùng thầm lặng. Họ xây dựng thế giới này, từ những phát minh vĩ đại đến những công trình đồ sộ. Nhưng họ nhận được gì? Chẳng mấy lời cảm ơn. Xã hội kỳ vọng đàn ông phải mạnh mẽ, phải gánh vác, phải thành công. Nếu bạn yếu đuối, bạn sẽ bị giễu cợt: Làm đàn ông mà thế à? Nhưng nếu bạn mạnh mẽ, bạn cũng chẳng được khen ngợi, vì đó là điều người ta mặc định bạn phải làm.
Phụ nữ, ngược lại, thường được nuông chiều hơn. Họ có thể đòi hỏi quyền lợi, và xã hội sẵn sàng đáp ứng. Nhưng khi đàn ông lên tiếng về những bất công họ phải chịu, họ thường bị gạt đi. Tôi từng nghe một cô gái nói: Đàn ông làm sao hiểu được cảm giác bị xâm hại? Ừ, đúng là không hiểu. Nhưng điều đó có nghĩa là những bất công khác mà đàn ông phải chịu là không đáng kể sao? Logic kiểu này giống như nói: Tôi đang bị ngứa mũi, khó chịu lắm, bạn có hiểu không ?! bạn đau do gãy chân thì có đáng là gì ?!
Phụ nữ và sức mạnh của sự mâu thuẫn
Một điều nữa khiến tôi bật cười là sự mâu thuẫn trong cách phụ nữ nhìn đàn ông. Ban ngày, họ có thể lên án đàn ông là độc đoán, là xấu xa. Nhưng tối về, họ lại mơ mộng về những anh chàng mạnh mẽ, quyền lực trong những cuốn tiểu thuyết lãng mạn. Tôi không nói tất cả phụ nữ đều thế, nhưng xu hướng này phổ biến đến mức đáng chú ý. Họ không yêu đàn ông vì con người thật của anh ta, mà vì sức mạnh và thành công của anh ta, những hào quang, giá trị mà anh ta mang đến. Nếu bạn là đàn ông và mất đi vị thế, bạn sẽ thấy sự thật phũ phàng: tình yêu của nhiều phụ nữ gắn liền với quyền lực, không phải tính cách.
Lời khuyên cho cánh đàn ông
Tôi thích phụ nữ, thật đấy. Họ có một sự hồn nhiên, một cách sống trong khoảnh khắc mà tôi, một kẻ quá logic, không bao giờ có được. Nhưng tôi nghĩ chủ nghĩa nữ quyền hiện đại đang làm hỏng điều đó. Nó khiến phụ nữ nghĩ rằng đàn ông là kẻ thù, rằng họ phải luôn đề phòng. Và đàn ông, những người lớn lên trong môi trường này, cũng bị ảnh hưởng. Họ trở nên tự ti, luôn xin lỗi vì là chính mình.
Vì vậy, lời khuyên của tôi cho cánh đàn ông là: Đừng để chủ nghĩa nữ quyền làm bạn chùn bước. Hãy tập trung vào bản thân, xây dựng cuộc sống của bạn, và tìm niềm vui trong những mối quan hệ với những người đàn ông khác. Đừng đặt quá nhiều hạnh phúc vào tay một người phụ nữ lý tưởng, vì cô ấy, tiếc thay, có thể chỉ là một con kỳ lân trong truyền thuyết. Hãy sống tốt, làm tốt, và đừng để những lời tuyên truyền làm bạn quên mất giá trị của mình.
Cuộc sống này không dễ, nhưng chúng ta phải chơi với những lá bài đã được chia. Hãy mạnh mẽ, và quan trọng nhất, hãy là chính mình.
