ẢO ẢNH VỀ LÝ TRÍ CỦA PHỤ NỮ PHẦN 2

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Phụ nữ và cách họ suy nghĩ

Tôi từng ngồi cà phê với một ông bạn, và ông ấy bảo: Phụ nữ giống như thời tiết, lúc nắng ấm, lúc mưa giông, mà chẳng bao giờ đoán trước được. Tôi cười, nhưng trong đầu nghĩ: Ừ, có khi ông này nói đúng. Vậy nên hôm nay, tôi quyết định mổ xẻ một chút về cách phụ nữ suy nghĩ, hành động, và tại sao họ lại làm thế.

Phụ nữ và hội chứng muốn được yêu thích

Nếu bạn từng để ý, phụ nữ có một siêu năng lực: Họ luôn muốn được mọi người yêu quý. Không phải kiểu muốn được tôn trọng như đàn ông đâu, mà là kiểu muốn được thương, được chú ý, được công nhận. Cứ thử tưởng tượng, nếu một cô gái bước vào phòng và không ai thèm ngoảnh lại nhìn, chắc cô ấy sẽ nghĩ cả thế giới đang quay lưng với mình.

Vì cái nhu cầu được yêu thích này, các cô sẵn sàng làm đủ thứ để hòa nhập. Có cô thay nguyên cả tủ đồ để hợp mốt, có cô đổi cả tôn giáo hay quan điểm chính trị chỉ để được nhóm bạn mới gật gù tán thưởng. Tôi từng thấy một cô bạn, hôm trước còn là fan cuồng của yoga và ăn chay, hôm sau đã chuyển sang ăn thịt bò nướng và tập gym chỉ vì crush của cô ấy thích con gái khỏe khoắn. Nhanh như chớp!

Chuyện này không phải ngẫu nhiên. Phụ nữ, theo tôi đoán, có cái bản năng thích chạy theo đám đông. Cứ nơi nào có nhiều người vỗ tay, họ sẽ nghiêng về phía đó. Ví dụ nhé, ở Anh, tôi thấy nhiều cô gái bản địa chuyển sang theo đạo Hồi. Lý do? Một phần vì họ muốn được nhìn nhận là nạn nhân chính đáng, một phần vì đạo Hồi cho họ cái cớ để giữ sự nữ tính mà không bị đám feminist gào lên là lạc hậu. Còn ở Mỹ, nhiều cô bỏ đạo Mormon hay Thiên Chúa để trở thành vô thần, tham gia các nhóm feminist, chỉ để tự do tung hoành trong những năm tháng tuổi trẻ mà không bị ai phán xét.

Thế nên, nếu bạn thấy một cô gái thay đổi 180 độ, đừng vội nghĩ cô ấy sâu sắc hay độc lập. Có khi cô ấy chỉ đang cố hòa mình vào đám đông thôi.

Tại sao phụ nữ lại thế? Một chút lý thuyết tiến hóa

Giờ chúng ta lùi lại vài ngàn năm, thời mà con người còn săn bắn hái lượm. Đàn ông thì vác giáo đi săn thú, còn phụ nữ ở nhà chăm con, hái quả. Đàn ông khỏe, chạy nhanh, đánh nhau giỏi, nên họ không cần ai thương cũng sống được. Còn phụ nữ? Nếu bị cả bộ lạc quay lưng, không ai chia thịt săn hay bảo vệ, thì khả năng cao là họ chỉ còn nước ăn lá cây hoặc… đói.

Vì thế, phụ nữ phát triển một thứ giác quan đặc biệt: Cảm nhận xem ai thích mình, ai ghét mình. Họ nhạy lắm, chỉ cần bạn liếc mắt sai một cái là họ biết ngay bạn đang nghĩ gì. Cái này không phải logic kiểu ngồi phân tích 1+1=2, mà là cảm xúc, là trực giác. Họ dựa vào vibes, vào cảm giác, để quyết định xem nên làm gì để được nhóm chấp nhận.

Còn đàn ông, vì phải săn bắn, phải tính toán xem con hươu chạy hướng nào, nên họ phát triển khả năng suy luận logic. Phụ nữ thì khác, họ không cần suy luận phức tạp, họ chỉ cần biết làm sao để không bị đá ra khỏi nhóm. Đó là lý do tại sao phụ nữ thường dựa vào cảm xúc hơn lý trí. Không phải họ không thông minh, mà là bản năng sinh tồn của họ ưu tiên cảm xúc.

Tôi còn nghi ngờ, đến khi phụ nữ hết tuổi sinh đẻ, không còn bị hormone chi phối nhiều nữa, họ mới bắt đầu suy nghĩ logic hơn. Có khi mấy bà cô lớn tuổi là những người lý trí nhất, vì họ không còn bị cái bản năng cần được yêu thích chi phối mạnh nữa.

Cái gì tốt, cái gì xấu trong mắt phụ nữ?

Đàn ông và phụ nữ có cách nhìn về tốt và xấu hoàn toàn khác nhau. Với đàn ông, cái gì hợp lý, có bằng chứng, là tốt. Cái gì vô lý, không chứng minh được, là xấu. Còn phụ nữ? Tốt là cái gì khiến họ cảm thấy vui, xấu là cái gì khiến họ buồn. Nghe đơn giản, nhưng mà nguy hiểm lắm.

Ví dụ nhé, bạn nói với một cô gái sự thật phũ phàng, kiểu như: Cô đang bị lừa đấy, tỉnh lại đi! Nếu sự thật đó làm cô ấy tổn thương, khả năng cao cô ấy sẽ không cảm ơn bạn đâu. Thay vào đó, cô ấy sẽ giận bạn, vì bạn dám làm cô ấy cảm thấy tệ. Ngược lại, nếu bạn nói vài lời ngọt ngào, dù là dối trá, cô ấy sẽ vui vẻ chấp nhận, vì nó làm cô ấy thấy dễ chịu.

Cái này giải thích tại sao mấy tay chơi gái giỏi thế. Họ biết cách đánh vào cảm xúc, biết lúc nào cần khen, lúc nào cần làm cô ấy cảm thấy đặc biệt. Logic ư? Không cần. Chỉ cần cô ấy cười khúc khích là đủ.

Phụ nữ và áp lực từ đám đông

Phụ nữ giống như nước, họ chảy theo dòng. Văn hóa bảo gì, bạn bè bảo gì, họ sẽ nghiêng về phía đó. Nếu xã hội bảo làm mẹ, ở nhà chăm con là tốt, họ sẽ vui vẻ làm mẹ. Nếu xã hội bảo phải độc lập, làm sếp, họ sẽ lao ra ngoài kiếm tiền. Không phải vì họ suy nghĩ sâu sắc, mà vì họ muốn được công nhận.

Ngày nay, nhiều cô gái chống đối đàn ông, không phải vì họ ghét đàn ông thật, mà vì họ bị xã hội nhồi nhét rằng đàn ông là xấu. Từ trường học, truyền thông, đến mấy ngôi sao như Beyoncé, ai cũng bảo phụ nữ phải mạnh mẽ, phải độc lập. Thế là các cô nghe theo, không phải vì họ tự nghĩ ra, mà vì họ sợ bị coi là lạc hậu.

Còn những cô gái chọn làm vợ, làm mẹ, chăm lo gia đình? Họ mới là những người dũng cảm. Họ phải đối mặt với cả tá lời chỉ trích từ đám nữ quyền cực đoan, bị bảo là cam chịu, là lạc hậu. Nhưng họ vẫn chọn con đường đó, vì họ tin đó là đúng. Tôi tôn trọng họ, vì họ dám đi ngược đám đông.

Phụ nữ và cái tôi siêu to khổng lồ

Có một từ mà tôi nghĩ rất hợp để miêu tả phụ nữ: Solipsism. Nghe khó hiểu đúng không? Nói đơn giản, nó là kiểu chỉ nhìn thế giới qua lăng kính của bản thân. Phụ nữ thường khó đặt mình vào vị trí của người khác, đặc biệt là đàn ông. Họ chỉ hiểu những gì họ đã trải qua, đã cảm nhận.

Ví dụ, bạn hỏi một cô gái: Em muốn ăn gì? Cô ấy có thể trả lời: Tùy anh. Nhưng đừng tưởng cô ấy dễ tính. Thực ra, cô ấy muốn bạn đoán đúng món cô ấy thích, mà không cần nói ra. Nếu bạn chọn sai, cô ấy sẽ giận, dù chính cô ấy cũng không biết mình muốn gì. Đó là solipsism – mọi thứ phải xoay quanh cảm xúc của cô ấy.

Cái này cũng giải thích tại sao phong trào feminist tồn tại. Đàn ông, vì khả năng đồng cảm, đã nhường nhịn và ủng hộ phụ nữ. Nhưng phụ nữ, vì solipsism, không thể hiểu được góc nhìn của đàn ông. Họ chỉ thấy những gì làm họ vui, và thế là họ đòi hỏi thêm, mà không nghĩ đến cái giá phải trả.

Logic hay cảm xúc: Ai thắng?

Đàn ông và phụ nữ đều có khả năng logic, nhưng cách họ dùng nó thì khác. Đàn ông thích logic, thích phân tích, nên họ thường hành động dựa trên lý trí. Phụ nữ cũng có thể logic, nhưng cảm xúc thường lấn át. Kết quả? Họ hành động dựa trên cảm giác nhiều hơn.

Tôi không nói phụ nữ không thông minh. Có nhiều cô gái cực kỳ giỏi, nói chuyện logic đến mức bạn phải ngả mũ. Nhưng vấn đề là, khi cảm xúc dâng lên, logic của họ dễ bị đẩy ra sau. Họ có thể đưa ra một lý do rất hợp lý để giải thích hành động của mình, nhưng thực ra, cái lý do đó chỉ là cách họ tự thuyết phục bản thân.

Ví dụ, một cô gái chia tay bạn trai vì cảm thấy không vui. Sau đó, cô ấy sẽ bảo: “Anh ấy không đủ tốt, không đủ trưởng thành.” Nghe thì logic, nhưng thực ra, cô ấy chỉ đang tìm cách biện minh cho cảm xúc của mình. Đàn ông thì khác, họ sẽ phân tích xem mối quan hệ có vấn đề gì, có sửa được không, trước khi quyết định.

Phụ nữ không phải người ngoài hành tinh

Nói gì thì nói, phụ nữ không phải sinh vật từ sao Hỏa. Họ chỉ là con người, với những bản năng được hình thành qua hàng ngàn năm. Họ muốn được yêu thương, được chấp nhận, và họ hành động dựa trên cảm xúc nhiều hơn lý trí. Đàn ông chúng ta, thay vì bực bội, hãy học cách hiểu họ. Không phải để thao túng, mà để sống chung hòa bình.

Còn nếu bạn vẫn thấy khó hiểu, cứ nhớ câu này: Phụ nữ giống như trà sữa, lúc ngọt ngào, lúc phức tạp, nhưng nếu biết cách pha chế, bạn sẽ thấy mọi thứ ngon lành hơn nhiều.