LẬT MẶT GIÁO PHÁI NỮ QUYỀN

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Vì sao cánh đàn ông tụ tập trên mạng để than vãn và… sống thật với chính mình?

Hôm nọ, có người hỏi tôi một câu nghe mà muốn rớt nước mắt: Subreddit /r/TheRedPill kia dường như là nơi để cánh đàn ông từng bị cuộc đời vả vào mặt tụ họp, xả nỗi lòng và theo đuổi những gì họ thực sự muốn. Nếu tôi đồng ý với nhận định này, thì tại sao lại thế? Ôi chao, câu hỏi này không đơn giản chút nào, và tôi quyết định dành cả một bài văn dài lê thê để trả lời. Đừng mong tôi sẽ giải quyết mọi vấn đề trên đời, vì tôi không viết luận văn tiến sĩ. Đây chỉ là một cái nhìn tổng quan, pha chút hài hước, để làm sáng tỏ vài điều về trào lưu feminazj… à nhầm, phong trào nữ quyền cực đoan hiện đại.

Đàn ông bị xa lánh và thế giới mạng trở thành “nhà” mới

Nói sao nhỉ, phần lớn các chàng trai và đàn ông ngày nay có trải nghiệm không mấy vui vẻ với phái đẹp. Không phải tôi muốn nói xấu chị em, nhưng dường như nhiều cô gái bây giờ được nuôi dạy với tư tưởng rằng đàn ông chẳng phải con người, không có nhu cầu, không có cảm xúc. Thay vì sự dịu dàng, nữ tính mà ai cũng mong chờ, nhiều người lại trở nên lạnh lùng, tự luyến, và xem đàn ông chỉ như công cụ để đạt được mục đích. Nữ quyền, với sức mạnh của mình, đã gần như xóa sổ những không gian dành riêng cho đàn ông, biến chúng thành cái gì đó ghê gớm, kiểu như ổ nhóm áp bức phụ nữ. Người ta còn lan truyền một giả thuyết hài hước mà nghe xong chỉ muốn khóc: Nếu đàn ông tụ tập mà không có phụ nữ, chắc chắn họ đang bàn cách làm sao để đè đầu cưỡi cổ chị em tốt hơn! . Trời ơi, không phải thế đâu. Đàn ông đôi khi chỉ muốn ngồi với nhau, nói chuyện thoải mái mà không phải lo lắng xem có làm ai buồn không. Chứ không phải họ ghét phụ nữ hay muốn gây chiến gì đâu.

Thế là khi các không gian đàn ông ngoài đời thật dần biến mất, chỉ còn lại vài đội bóng, công trường xây dựng hay hội anh em làm chỗ trú chân, thì các cộng đồng trực tuyến như The Red Pill hay diễn đàn Roosh V xuất hiện để lấp đầy khoảng trống. Nhờ internet và sự ẩn danh, cánh đàn ông đã tạo ra những nơi mà họ có thể thoải mái nói lên suy nghĩ của mình. Ở đó, logic, lý trí và lợi ích cá nhân của đàn ông được đặt lên hàng đầu, thay vì những drama cảm xúc hay chính trị xã hội mà phái nữ thường hay bu vào. Những cộng đồng này giống như một thế giới thu nhỏ, nơi đàn ông được sống thật với bản thân, chia sẻ chiến lược sống và cả những mong muốn rất… đàn ông, như chuyện tình cảm hay nhu cầu cá nhân. Họ tụ tập ở đó để tự do suy nghĩ, trò chuyện mà không sợ bị nữ quyền giáng cho một cú đấm từ trên cao. Nhưng tôi nghĩ, sự thiếu hụt những không gian đàn ông ngoài đời thực chỉ là một phần của vấn đề. Cái gốc rễ lớn hơn nằm ở sự tan rã của gia đình truyền thống.

Mẹ đơn thân, dù không ai muốn thừa nhận, lại gây ra nhiều hệ lụy cho cả hai giới. Nhưng tôi nghĩ, việc thiếu vắng một người cha trong tuổi thơ đặc biệt tai hại với các bé trai. Số liệu thống kê đâu đó ngoài kia cho thấy, những cậu bé lớn lên mà không có cha dễ rơi vào nghiện ngập, tự tử, hay phạm tội bạo lực hơn. Và chúng tôi, những người thuộc thế giới đàn ông trên mạng, đổ lỗi cho việc bình thường hóa mẹ đơn thân lên đầu đám nữ quyền. Chính nữ quyền, với tư duy chiến tranh giai cấp mượn từ chủ nghĩa Marx, đã tạo ra cái xã hội lộn xộn như ngày nay. Muốn hiểu rõ hơn, chúng ta phải lật lại lịch sử và nhìn nó qua lăng kính… thực tế hơn.

Nữ quyền bắt nguồn từ đâu? Bạn đoán xem!

Nữ quyền, nói một cách đơn giản, (sau khi chủ nghĩa Marx bị bóc mẽ) đã đổi vỏ bọc, “hô biến” tầng lớp tư sản thành chế độ gia trưởng và tầng lớp vô sản thành phụ nữ bị áp bức. Nghe quen quen đúng không? Bằng cách đánh lừa cả đàn ông lẫn phụ nữ thời bấy giờ với câu chuyện kẻ áp bức – người bị áp bức, nữ quyền đã len lỏi vào xã hội qua con đường thể chế hóa. Thể chế hóa là gì? Là khi một tư tưởng được nhồi nhét vào giáo dục, chính sách nhà nước, truyền thông và cả gia đình, để nó trở thành một phần không thể thiếu của văn hóa. Khi các trụ cột xã hội cùng nhau tung hứng cho tư tưởng nữ quyền, xã hội dần chuyển từ bảo thủ sang khai phóng. Áp lực từ bạn bè cũng góp phần không nhỏ, kiểu như: Này chị em, nữ quyền đang hot lắm, gọi đàn ông là lợn và đốt áo ngực đi, vui lắm!

Quyền dân sự, thứ mà nữ quyền luôn hô hào, thực ra không phải là vấn đề lớn với đa số phụ nữ thời xưa. Họ chỉ đi làm ở nhà máy khi chiến tranh nổ ra và thiếu lao động, như cô Rosie the Riveter nổi tiếng. Nhưng tin tôi đi, làm việc ở nhà máy không vui vẻ gì hơn so với việc chăm sóc con cái. Chẳng có chuyện xã hội đàn áp phụ nữ một cách có hệ thống. Phụ nữ đơn giản là không bị buộc phải làm nô lệ đóng thuế cho nhà nước như đàn ông. Họ được cha, rồi chồng che chở, thay vì phụ thuộc vào chính phủ. Cái gọi là độc lập của nữ quyền ngày nay, với nhiều phụ nữ, đặc biệt là những người ở tầng lớp thấp, chỉ là một trò hề. Họ không thực sự độc lập, chỉ là đổi người cai quản từ đàn ông sang chính phủ mà thôi.

Thay vì chung tay với đàn ông để xây dựng gia đình, nhiều phụ nữ ngày nay lại trung thành với tư tưởng nữ quyền, mà không biết rằng chính phủ đang lợi dụng họ như những con cờ. Chính phủ kết hợp với nữ quyền để chia rẽ và kiểm soát dân chúng, bằng cách kích động nỗi sợ bản năng của phụ nữ. Họ đổ hết tội lỗi lên đầu đàn ông, rồi tự xưng là người bảo vệ phụ nữ. Nhưng sự thật là, trước thời nữ quyền, phụ nữ không bị xích trong bếp hay ép sinh con như lời nữ quyền tuyên truyền. Những lời đó không chỉ sai sự thật mà còn xúc phạm tổ tiên chúng ta.

Phụ nữ xưa có thực sự khổ như nữ quyền sủa ?

Phụ nữ thời xưa không quá bận tâm đến chuyện sở hữu tài sản, làm việc ở nhà máy hay đi bầu cử. Họ không quan tâm lắm đến những thứ đó. Nhưng phụ nữ ngày nay, bị nhồi sọ bởi nữ quyền, lại nghĩ rằng tổ tiên của họ cũng khao khát những điều tương tự. Từ đó, họ suy ra rằng đàn ông hẳn đã đàn áp phụ nữ bằng cách tước đi quyền lợi của họ. Nhưng nếu bạn không muốn làm gì đó, và luật pháp cũng không cho bạn quyền làm, bạn sẽ chẳng buồn để ý đâu. Lịch sử bị nữ quyền bóp méo, vẽ ra hình ảnh phụ nữ quỳ xin quyền bầu cử hàng thế kỷ. Sự thật thì ngược lại: nữ quyền chỉ là một phong trào nhỏ, chủ yếu gồm những phụ nữ trung lưu da trắng và một nhóm nhỏ những người có tư tưởng cực đoan, không được xã hội ủng hộ.

Phụ nữ thời xưa thường sống trong những mối quan hệ yêu thương, được đàn ông chăm sóc. Những người đàn ông này phải qua vòng kiểm duyệt gắt gao của bố mẹ cô gái để đảm bảo họ là người tử tế. Phụ nữ không bị đối xử như đồ vật, không phải là công cụ tiếp thị hay đối tượng để thăng tiến. Họ là những người mẹ, người vợ đáng kính, góp phần xây dựng cộng đồng. Một phần nhờ việc không có biện pháp tránh thai hiệu quả, họ phải chịu hậu quả nếu sống buông thả, nên xã hội cũng khuyến khích cả nam và nữ kiềm chế bản năng vì lợi ích lớn hơn: gia đình.

Phụ nữ thời xưa thường kết hôn, có nhiều con cháu và sống một cuộc đời tương đối bình yên. Họ không bị coi thường chỉ vì không làm việc ở nhà máy hay ra chiến trường. Ngược lại, xã hội trân trọng sự nữ tính của họ, khuyến khích họ sống đúng với bản năng. Họ không bị ép phải độc lập bằng cách trở nên giống đàn ông hơn. Đàn ông và phụ nữ cùng hợp tác: đàn ông xây dựng, phụ nữ duy trì. Đó không phải áp bức, mà là sự bổ trợ lẫn nhau.

Gia đình hay sự nghiệp: Phụ nữ không thể có cả hai

Phụ nữ luôn phải chọn giữa gia đình và sự nghiệp. Trước thời nữ quyền, phần lớn chọn gia đình. Sau nữ quyền, nhiều người chạy theo sự nghiệp và đánh cược với khả năng sinh sản của mình. Ngày xưa, hiếm có phụ nữ nào không lập gia đình. Nhưng giờ đây, dù nữ quyền ra rả rằng phụ nữ có thể có tất cả, nhiều người vẫn trì hoãn việc sinh con đến độ tuổi ít màu mỡ hơn, khi trứng đã kém chất lượng hơn. Thay vì lập gia đình ở độ tuổi 20, họ lao vào tiệc tùng, sống phóng túng, rồi để đến tuổi 30 mới nghĩ đến chuyện con cái. Chủ đề này phức tạp lắm, nên tôi xin dừng ở đây để không lạc đề.

Khi chính phủ thay thế đàn ông

Việc phá hủy gia đình, đặc biệt là loại bỏ vai trò của người cha, đã tạo điều kiện cho chính phủ mở rộng quyền lực. Bằng cách giải phóng phụ nữ khỏi đàn ông, chính phủ khiến họ trở nên cô đơn, dễ tổn thương. Rồi chính phủ bước vào, đóng vai người hùng với các chính sách phúc lợi, dù chính họ là người góp phần tạo ra mớ hỗn độn này. Họ thuyết phục mọi người rằng có một vấn đề văn hóa cần giải quyết, và đàn ông chính là thủ phạm. Thật nực cười khi chính phủ, vốn chủ yếu là đàn ông, lại bảo vệ phụ nữ khỏi những người đàn ông khác. Nếu đàn ông xấu xa thế, sao lại tin một nhóm đàn ông này hơn nhóm kia?

Chính phủ chia rẽ phụ nữ và đàn ông, khiến phụ nữ tin rằng đàn ông là những kẻ độc ác. Từ đó, họ dễ dàng thông qua các chính sách mà đàn ông thời xưa sẽ không bao giờ đồng ý. Nữ quyền không phải để trao quyền cho phụ nữ, mà là để tước quyền của đàn ông. Bằng cách lợi dụng một nhóm nhỏ phụ nữ trung lưu đầy tham vọng, nữ quyền đã lan rộng. Và khi phụ nữ trở thành lực lượng cử tri lớn, chính phủ dễ dàng thao túng họ bằng nỗi sợ và những lời hứa hão.

Nữ quyền và hậu quả toàn cầu

Chính phủ phương Tây dùng nữ quyền như vũ khí để kiểm soát phụ nữ, khiến họ phụ thuộc vào nhà nước thay vì đàn ông. Khi đại dịch mẹ đơn thân bùng nổ, phụ nữ tự mình củng cố sự nghi ngờ với đàn ông, không cần chính phủ nhúng tay nữa. Nữ quyền giờ đây không còn là vấn đề của riêng phương Tây, mà đang lan sang các nước khác, gây rối loạn văn hóa khắp nơi. Đàn ông tụ tập trên mạng để than vãn? Có lẽ vì họ đang cố tìm lại một không gian để sống thật với chính mình, trong một thế giới mà tiếng nói của họ ngày càng bị bóp nghẹt.