Bản audio :
Chủ nghĩa nữ quyền: Khi âm dương lạc lối
Tôi từng nghe một câu đùa rằng đàn ông và phụ nữ giống như hai mảnh ghép hoàn hảo, âm dương hòa hợp, như đũa có đôi. Nhưng rồi chủ nghĩa nữ quyền xuất hiện, và bỗng nhiên hai mảnh ghép ấy bị tách rời, mỗi bên được khuyến khích sống độc lập, mạnh mẽ, không cần đối phương. Đặc biệt, phụ nữ được hô hào trở thành người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, không cần đàn ông. Nghe thì hay đấy, nhưng kết quả là gì? Một xã hội đầy những người cô đơn, những gia đình tan vỡ, và những đứa trẻ lớn lên với chỉ một nửa bức tranh cuộc đời.
Gia đình đơn thân: Một mình nuôi con, hai mình nuôi bi kịch
Bạn có biết rằng hầu hết các gia đình đơn thân đều do phụ nữ đứng đầu không? Không phải vì đàn ông bỏ rơi con cái đâu, mà vì hệ thống tòa án thường ưu ái giao quyền nuôi con cho mẹ. Đôi khi, còn có những trường hợp éo le hơn, như chị em lừa anh em rằng mình đang dùng biện pháp tránh thai, rồi tự quyết định mang thai mà không cần sự đồng ý của đối phương. Đến khi anh chàng phát hiện ra thì đã muộn, chị đã ôm bụng bầu đi mất, để lại anh ta ngơ ngác không biết mình vừa trở thành bố.
Vậy gia đình đơn thân có gì không ổn? rất nhiều! Một phụ huynh không thể bằng hai. Một người vừa phải kiếm tiền, vừa phải dạy con, vừa phải làm gương, thì làm sao đủ thời gian và sức lực? Chưa kể, trẻ em lớn lên chỉ với ảnh hưởng từ một giới tính – thường là mẹ – sẽ thiếu đi sự đa dạng trong cách nhìn nhận cuộc sống. Con trai cần bố để học cách làm đàn ông, để biết cách đối mặt với thử thách, để hiểu rằng đôi khi phải ngã đau mới trưởng thành. Nhưng khi chỉ có mẹ, nhiều bà mẹ lại có xu hướng bao bọc con quá mức, biến cậu bé thành một chàng trai yếu đuối, thiếu bản lĩnh.
Hậu quả thì rõ như ban ngày: trẻ em trong gia đình đơn thân dễ rơi vào cảnh nghèo khó hơn, vì chỉ có một nguồn thu nhập. Nghèo thì dễ dẫn đến tội phạm, bỏ học, và đủ thứ rắc rối khác. Đặc biệt với con trai, thiếu bố đồng nghĩa với việc thiếu người hướng dẫn cách sống như một người đàn ông. Họ phải tự mò mẫm, tự học qua những lần vấp ngã đau đớn, và không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để vượt qua. Bạn có biết, 80% các vụ xả súng ở các trường học Hoa Kỳ là thủ phạm đến từ những gia đình mẹ đơn thân ?!
Đàn ông bị chỉ trích, phụ nữ được nâng niu
Trong xã hội hiện nay, bạn có thể thoải mái chê bai đàn ông mà không ai nhíu mày. Nào là đàn ông cổ hủ, đàn ông chỉ biết nghĩ bằng đầu bên dưới. Nhưng thử nói một bà cô rằng cô ấy hơi lớn tuổi xem, bạn sẽ bị cả thế giới lên án vì dám xúc phạm một quý cô. Quý cô là danh hiệu tự phong khi bạn già đi à? Tôi không hiểu nổi cái logic củ lạc này!
Đàn ông bị coi là mục tiêu an toàn để chỉ trích, còn phụ nữ thì được bảo vệ khỏi mọi lời nhận xét tiêu cực. Nói một cô gái rằng cô ấy cần giảm cân vì sức khỏe, bạn sẽ bị coi là kẻ ác độc. Trong khi đó, phụ nữ có thể buông lời cay nghiệt về đàn ông mà chẳng ai bận tâm. Đây là một tiêu chuẩn kép rõ rành rành, nhưng chẳng mấy ai dám lên tiếng.
Phụ nữ không chịu được phê bình, hay là do chúng ta quá nuông chiều?
Tiếp nối câu chuyện trên, ngày nay phụ nữ dường như được miễn nhiễm với mọi lời phê bình. Nói thật lòng để giúp họ cải thiện? Không được, vì đó bị coi là đàn áp! Nhiều người chọn cách im lặng, nịnh nọt để tránh rắc rối, thay vì thẳng thắn góp ý. Kết quả là một xã hội đầy những lời nói dối ngọt ngào, che giấu sự thật để bảo vệ cái tôi mong manh.
Ở những nơi ít chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa nữ quyền, như Đông Âu trước đây, người ta vẫn thẳng thắn với nhau. Bạn béo, bạn được khuyên giảm cân. Bạn không xinh, bạn được gợi ý chăm chút ngoại hình. Đó là cách giúp nhau tốt lên, chứ không phải để sĩ nhục. Nhưng ở phương Tây, mọi thứ đã bị đẩy đi quá xa, đến mức sự thật trở thành điều cấm kỵ.
Trẻ em hư hỏng vì thiếu kỷ luật
Trẻ em ngày nay đôi khi hành xử như những ông hoàng bà chúa nhỏ, thách thức người lớn mà không sợ hậu quả. Vì sao? Vì chúng biết chẳng ai dám phạt. Trong gia đình đơn thân, thiếu đi sự hiện diện của người cha – thường là người đóng vai trò nghiêm khắc – trẻ em dễ trở nên thiếu kỷ luật. Không có ai dạy chúng rằng hành động tồi sẽ đi kèm hậu quả, rằng đôi khi phải chịu đau để trưởng thành.
Và rồi ? Những đứa trẻ lớn lên với thái độ bất cần, dễ sa vào các tệ nạn như ma túy, rượu chè. Chúng không học được cách kiểm soát bản thân, và điều này ảnh hưởng đến cả cuộc đời sau này.
Bạo lực và nam tính bị bôi nhọ
Chủ nghĩa nữ quyền có một cách nhìn rất kỳ lạ về bạo lực và nam tính. Họ coi mọi hành vi bạo lực đều là xấu, đều là ngu ngốc và vô ích. Nhưng sự thật là bạo lực, khi được sử dụng đúng cách, có thể mang lại kỷ luật và trật tự. Quân đội sử dụng bạo lực để rèn luyện những người lính bản lĩnh. Xã hội xưa kia cũng dùng hình phạt để dạy trẻ em đúng sai. Nhưng giờ đây, một cái tát nhẹ cũng bị coi là tội ác.

“Bạn không thể thực sự gọi mình là “hòa bình” trừ khi bạn có khả năng gây ra bạolực lớn. Nếu bạn không có khả năng gây ra bạolực, bạn không phải là hòa bình. Bạn vô hại. Khác biệt quan trọng đấy.”
“Một người đàn ông vô hại không phải là một người đàn ông tốt. Một người đàn ông tốt là một người đàn ông rất nguy hiểm, nhưng có khả năng kiểm soát điều đó theo ý muốn” – Jordan Peterson”
Thật vậy, nếu là đàn ông nhưng bạn chết nhát, cái gì cũng ko dám làm, ngại va chạm, luôn dĩ hòa vi quý…thì sự VÔ HẠI của bạn đồng nghĩa với VÔ DỤNG. Để trở nên vô hại như thế thì quá dễ ! Bạn chẳng cần làm gì cả, ngồi im là đủ rồi ! Nhưng rồi ai sẽ tôn trọng bạn vì điều đó ? Rõ ràng là bạn có đạt được thành tựu gì đâu ?!
Trong khi đó, những gã biết hướng cái năng lượng nam tính, mà có thể gây ra bạo lực hay nguy hiểm, đến việc xây dựng, dấn thân…thì khả năng cao sẽ kiến tạo được nhiều thứ lớn lao.
Đáng buồn thay, xã hội dưới sự ảnh hưởng của nữ quyền đang cố lập lờ đánh lận con buôn các khái niệm này. Sự VÔ DỤNG được tung hô, còn sự nam tính đích thực thì bị bôi tro trét trấu. Càng ngày càng nhiều thanh niên gái tính, ẻo lả, thảo mai, nhút nhát… còn những gã được việc, gan lì cóc tía, cạnh tranh, bộc trực.. thì lại ít đi.
Nam tính, với sự mạnh mẽ và quyết đoán, bị chủ nghĩa nữ quyền coi là độc hại. Họ muốn định nghĩa lại đàn ông, biến họ thành những người đàn ông mới, nhẹ nhàng, ủy mị. Nhưng phụ nữ, dù không thừa nhận, vẫn bị thu hút bởi những người đàn ông toát lên sự mạnh mẽ, bởi đó là bản năng. Một anh chàng cao to, cơ bắp luôn được tôn trọng hơn, vì tiềm năng bảo vệ và uy quyền mà anh ta mang lại.
An toàn được đặt trên tự do và nỗ lực
Xã hội ngày nay coi trọng sự an toàn và thoải mái hơn cả tự do và nỗ lực. Mọi người lười biếng hơn, phụ thuộc vào trợ cấp xã hội, trong khi chính quyền thì tăng cường giám sát, từ camera đường phố đến các chương trình theo dõi. Phụ nữ, với tư cách là nhóm chiếm đa số cử tri, có xu hướng ủng hộ các chính sách ưu tiên an toàn. Kết quả là một xã hội ngày càng giống nhà nước cảnh sát (police state), nơi tự do bị đánh đổi lấy cảm giác yên tâm.
Lương giảm, đời khó

Từ khi phụ nữ tham gia lực lượng lao động hàng loạt, lương thực tế đã giảm do nguồn cung lao động tăng. Trước đây, một người đàn ông đi làm có thể nuôi cả gia đình. Bây giờ, ở tầng lớp thấp, cả hai vợ chồng phải làm việc cật lực mới đủ sống. Chủ nghĩa nữ quyền không phải là nguyên nhân duy nhất, nhưng chắc chắn đã góp phần vào sự thay đổi này.
Cô đơn và tan vỡ gia đình
Ngày càng nhiều người sống một mình, chết một mình. Gia đình tan rã vì ly hôn dễ dàng và một xã hội đề cao sự phóng túng. Người ta không còn coi trọng sự gắn bó, mà chạy theo những mối quan hệ ngắn hạn, phệt nhau chán rồi bỏ. Kết quả là một xã hội rời rạc, nơi con người ngày càng cô đơn.
Văn hóa hookup: Tình một đêm, đời một mình
Chủ nghĩa nữ quyền đã khởi xướng cái gọi là cách mạng tình dục, khuyến khích phụ nữ sống phóng túng. Hậu quả là văn hóa hookup, nơi người ta quan hệ mà không cần gắn bó. Điều này không chỉ làm tăng nguy cơ bệnh tật, mà còn khiến phụ nữ khó tìm được một người đàn ông nghiêm túc. Đàn ông, khi biết một phụ nữ có quá khứ phóng túng, thường không muốn xây dựng tương lai lâu dài. Thế là cả hai bên đều thua, và cái giá là sự cô đơn.
Tôi không nói rằng chủ nghĩa nữ quyền là nguồn gốc của mọi vấn đề. Nó đã mang lại một số quyền lợi chính đáng, như quyền bầu cử hay bình đẳng pháp lý. Nhưng những hệ lụy mà nó để lại – từ gia đình tan vỡ, trẻ em thiếu kỷ luật, đến sự cô đơn và bất bình đẳng ngược – là điều chúng ta không thể bỏ qua. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nhìn nhận lại, để âm dương một lần nữa hòa hợp, thay vì tiếp tục lạc lối.
