PHỤ NỮ CẦN DRAMA ĐỂ CẢM THẤY MÌNH ĐANG SỐNG

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Tâm lý nam và nữ: Một chuyến phiêu lưu hài hước

Tôi từng nghe Ludwig Wittgenstein nói một câu đại loại thế này: “một bức tranh giam cầm chúng ta, vì nó nằm trong ngôn ngữ, và ngôn ngữ cứ lặp đi lặp lại như muốn trêu ngươi. (A picture held us captive. And we could not get outside it, for it lay in our language and language seemed to repeat it to us inexorably.)

Nghe triết học quá, đúng không? Nhưng mà, nếu áp dụng câu này vào chuyện đàn ông và phụ nữ, tôi thấy nó hợp lý kinh khủng. Cứ như thể mỗi giới bị kẹt trong một thế giới riêng, với ngôn ngữ và cách nhìn hoàn toàn khác nhau.

Đàn ông và phụ nữ: Ai sâu sắc hơn?

Phụ nữ, theo tôi quan sát, hay nhầm lẫn cảm xúc mãnh liệt với sự sâu sắc. Với họ, sâu sắc là khi bạn trải qua đủ loại cảm xúc – vui, buồn, giận, yêu – rồi ngồi lại, phân tích xem chúng đan xen thế nào. Cứ như thể tâm hồn họ là một bức tranh đầy màu sắc, và họ là họa sĩ kiêm nhà phê bình. Trong khi đó, đàn ông chúng tôi lại có cách định nghĩa khác. Sâu sắc, với cánh mày râu, là khi bạn vật lộn với đời, học hỏi, và có khả năng suy nghĩ trừu tượng, kiểu như ngồi ngẫm về ý nghĩa của vũ trụ hay cách vận hành của nền kinh tế.

Tôi từng chứng kiến một cô bạn kể lại lê thê cả một cuốn tiểu thuyết về cảm xúc của mình chỉ vì một lần cãi nhau với bạn trai. Cô ấy phân tích từng chi tiết, từ việc anh ta nói gì, cô ấy cảm thấy thế nào, đến việc tại sao cô ấy lại khóc lúc 2 giờ sáng. Trong khi đó, anh bạn trai chỉ nói đơn giản: “Anh xin lỗi, xong rồi, đi ăn phở không?”. Đàn ông chúng tôi không thấy việc đào bới lịch sử cảm xúc là gì đó thú vị hay sâu sắc. Nhưng với phụ nữ, đó là cả một hành trình khám phá bản thân, một thứ gần như là bản năng.

Sự khác biệt này nằm ở chỗ: đàn ông nhìn thế giới bên ngoài để hiểu mình, còn phụ nữ nhìn vào chính mình để hiểu thế giới. Khi một cô gái nói cô ấy cần tìm lại chính mình, đừng hiểu lầm rằng cô ấy muốn đi tu hay leo núi. Không đâu! Cô ấy chỉ đang muốn tìm những trải nghiệm cảm xúc mới mẻ, mà đôi khi, tiếc thay, anh chàng hiện tại không đủ sức cung cấp.

Khi phụ nữ không còn lo cái ăn cái mặc

Hãy tưởng tượng một cô gái không còn phải lo lắng về tiền bạc hay cơm áo gạo tiền. Điều gì xảy ra? Cô ấy sẽ lao ngay vào cuộc săn lùng những cảm xúc mới lạ, như thể đó là kho báu quý giá nhất. Tôi không nói điều này là xấu, chỉ là nó… rất thật. Khi nhu cầu vật chất được đáp ứng, phụ nữ sẽ ưu tiên khám phá cảm xúc, như một nhà thám hiểm tìm kiếm vùng đất mới.

Tôi từng quen một chị, nhà giàu, công việc ổn, nhưng lúc nào cũng than thở rằng cuộc sống thiếu drama. Chị ấy không cần tiền, nên thay vì lo kiếm sống, chị dành thời gian tìm kiếm những trải nghiệm cảm xúc mãnh liệt. Hôm thì yêu một anh nghệ sĩ nghèo lãng mạn, hôm sau lại cãi nhau với bạn thân chỉ để cảm nhận chút kịch tính. Tôi nhìn mà chỉ muốn nói: ” Vãi lol, bình yên không sướng sao mà cứ thích sóng gió vậy bà nội ?”

Điều thú vị là, khi một phụ nữ phải lo lắng về vật chất, họ có thể tỏ ra rất biết điều, thậm chí là hy sinh vì người khác. Nhưng khi họ không còn phải lo nữa, bản năng tìm kiếm cảm xúc sẽ trỗi dậy mạnh mẽ. Đó là lý do vì sao một anh chàng ổn định, chăm chỉ, nhưng hơi nhàm chán thường bị xếp vào danh sách cần thay thế. Phụ nữ, sâu thẳm trong lòng, luôn khao khát một anh chàng bí ẩn, khó nắm bắt, kiểu như nhân vật chính trong phim lãng mạn. Tình yêu và cảm xúc, với họ, là liều thuốc mạnh nhất.

Lãng mạn: Không chỉ là chuyện yêu đương

Nói đến tình yêu, tôi phải công nhận phụ nữ có một niềm đam mê bất tận với nó. Nhưng đừng nghĩ đây chỉ là bản năng sinh học để tìm người phối giống tốt. Không đơn giản thế đâu! Dù đã có 5 đứa con hay mới 20 tuổi chưa từng yêu, phụ nữ vẫn khao khát sự lãng mạn. Một bà mẹ 60 tuổi có thể không còn mơ mộng như cô gái đôi mươi, nhưng nếu thiếu đi chút lãng mạn, bà ấy vẫn sẽ thấy đời mình thiếu một mảnh ghép.

Tôi từng thấy một cô bạn, đã có gia đình, con cái đề huề, nhưng vẫn mê mẩn mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm. Cô ấy bảo: “Đọc để thấy tim mình còn đập chứ lị !”. Lãng mạn, với phụ nữ, không chỉ là chuyện yêu đương mà còn là cách họ khám phá bản thân. Nó như một tấm gương, phản chiếu những cảm xúc sâu kín nhất của họ. Và thú thật, cái kiểu lãng mạn mà phụ nữ thích thường là thứ cấm kỵ, đầy drama, chứ không phải kiểu anh chồng hàng ngày rửa bát, dọn nhà.

Phụ nữ và nghệ thuật nói không ngừng

Nếu đàn ông tìm sự tỉnh táo bằng cách hiểu thế giới, thì phụ nữ tìm sự bình yên bằng cách hiểu chính mình. Và cách họ làm điều đó? Nói. Nói rất nhiều. Tôi từng ngồi nghe một cô bạn kể về cảm xúc của mình suốt 2 tiếng đồng hồ, từ chuyện cô ấy buồn vì trời mưa, đến việc cô ấy vui vì được khen mặc đẹp. Sau buổi nói chuyện, cô ấy thở phào: Cảm ơn, tôi thấy nhẹ lòng hơn rồi. Tôi thì chỉ nghĩ: Trời ơi, sao mà nhiều cảm xúc zậy bà nội ?

Phụ nữ cần nói để xử lý cảm xúc, như thể cảm xúc là một món đồ cần được lôi ra, ngắm nghía, rồi xếp lại gọn gàng. Trong khi đó, đàn ông chúng tôi, khi gặp vấn đề, thường im lặng, suy nghĩ, và tìm cách giải quyết. Một anh chàng có thể ngồi hàng giờ để ngẫm về cách sửa xe hay cách đầu tư chứng khoán, nhưng hiếm ai ngồi phân tích xem mình đã buồn thế nào khi bị sếp mắng.

Điều hài hước là, dù phụ nữ luôn tập trung vào thế giới nội tâm, họ lại cần thế giới bên ngoài để xử lý nó. Họ nói, họ chia sẻ, và họ mong được thấu hiểu. Nếu bạn là đàn ông và muốn ghi điểm với một cô gái, hãy thử nói một câu kiểu: Anh thấy em là người rất nhạy cảm, luôn sống thật với cảm xúc của mình. Tôi cá là cô ấy sẽ nhìn bạn với ánh mắt long lanh, kiểu như: Anh hiểu em quá, há há há!

Sâu sắc hay chỉ là tự yêu mình?

Đàn ông chúng tôi tin rằng sự sâu sắc đến từ khó khăn, học hỏi, và tự nhận thức. Nhưng với phụ nữ, tự nhận thức đôi khi chỉ là việc đắm mình trong cảm xúc và rồi phân tích chúng. Tôi không nói cái này tốt hơn cái kia, chỉ là nó… khác nhau. Phụ nữ coi việc trải qua đủ loại cảm xúc là dấu hiệu của sự trưởng thành, trong khi đàn ông thấy điều đó hơi trẻ con.

Có lần, tôi thấy một cô bạn khóc lóc vì bị bạn thân hiểu lầm. Sau khi khóc xong, cô ấy ngồi viết nhật ký, phân tích cảm xúc của mình, rồi tuyên bố: Tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn rồi. Tôi chỉ muốn hỏi: Trưởng thành ở đâu vậy trời? Nhưng với cô ấy, việc đối mặt và xử lý cảm xúc là một bước tiến lớn.

Phụ nữ cũng có xu hướng tạo ra drama nếu cuộc sống quá yên bình. Không phải vì họ thích gây rối, mà vì họ cần cảm xúc để cảm thấy mình đang sống. Đó là lý do vì sao, đôi khi, một cô gái sẽ biến một chuyện nhỏ nhặt thành một bộ phim dài tập, chỉ để có cái mà phân tích.

Kết luận: Hiểu nhau để bớt cãi nhau

Nói tóm lại, tâm lý phụ nữ xoay quanh việc khám phá bản thân qua cảm xúc, trong khi đàn ông lại tìm kiếm sự thật qua thế giới bên ngoài. Cả hai đều có lý, chỉ là lý của ai thì người đó hiểu. Phụ nữ cần được lắng nghe, cần được thấu hiểu, dù đôi khi câu chuyện của họ nghe như một cuốn tiểu thuyết không có hồi kết. Đàn ông, ngược lại, cần không gian để suy nghĩ và hành động.

Tôi không nói ai đúng ai sai, chỉ mong rằng sau bài viết này, bạn sẽ mỉm cười và nghĩ: “Ừ, hóa ra đàn ông và phụ nữ khác nhau thế này, nhưng cũng thú vị phết nhẩy !” Lần tới, khi bạn gái của bạn kể lể về cảm xúc, hãy kiên nhẫn lắng nghe. Biết đâu, bạn sẽ học được cách nhìn thế giới qua lăng kính của cô ấy. Còn nếu bạn là phụ nữ, hãy thử hiểu rằng anh chàng của bạn không phải lúc nào cũng vô tâm, chỉ là anh ấy đang bận suy nghĩ về cách chinh phục thế giới thôi!